21

Đa-vít ở tại Nóp và tại Gát

1 Đa-vít đến Nóp, gặp thầy tế lễ A-hi-mê-léc. A-hi-mê-léc run sợ, chạy đến đón người, mà hỏi rằng: Nhân sao ông có một mình, chẳng ai theo hết vậy? 2 Đa-vít đáp cùng thầy tế lễ A-hi-mê-léc rằng: Vua có sai tôi một việc, và dặn rằng: Chớ cho ai biết gì hết về việc ta sai ngươi làm, cũng đừng cho ai biết lịnh ta truyền cho ngươi. Ta đã chỉ định cho các tôi tớ ta một nơi hò hẹn. 3 Bây giờ, thầy có chi trong tay? Hãy trao cho ta năm ổ bánh hay là vật gì thầy có thế tìm được. 4 Thầy tế lễ đáp cùng Đa-vít rằng: Trong tay ta không có bánh thường, chỉ có bánh thánh mà thôi; miễn là các tôi tớ ông không có đến gần đàn bà. 5 Đa-vít đáp cùng thầy tế lễ rằng: Từ khi ta đi ra vài ba ngày rồi, chúng tôi không có lại gần một người nữ nào hết. Các bạn tôi cũng thanh sạch; còn nếu công việc tôi không thánh, thì ngày nay há chẳng nhờ kẻ làm thánh nó mà được thánh sao? 6 Vậy, thầy tế lễ trao bánh thánh cho người; vì ở đó chẳng có bánh chi khác hơn bánh trần thiết, mà người ta đã cất khỏi trước mặt Đức Giê-hô-va, đặng thế bánh mới cùng trong một lúc ấy.
7 Cũng trong ngày ấy, có một tôi tớ của Sau-lơ ở đó, bị cầm lại tại trước mặt Đức Giê-hô-va. Người tên là Đô-e, dân Ê-đôm, làm đầu các kẻ chăn chiên của Sau-lơ.
8 Đa-vít nói cùng A-hi-mê-léc rằng: Dưới tay thầy đây, há chẳng có một cây giáo hay là một cây gươm sao? Ta không có đem theo gươm hay là binh khí gì, vì lịnh vua lấy làm gấp rút. 9 Thầy tế lễ đáp rằng: Đây có cây gươm của Gô-li-át, người Phi-li-tin mà ông đã giết trong trũng Ê-la; nó bọc trong một miếng nỉ, để sau Ê-phót; nếu ông muốn lấy, thì hãy lấy đi; vì ở đây chẳng có gươm nào khác. Đa-vít đáp rằng: Chẳng có gươm nào bằng, hãy trao cho ta. 10 Bấy giờ, Đa-vít chỗi dậy, ngày đó trốn xa khỏi Sau-lơ; mà đi đến cùng A-kích, vua Gát.
11 Các tôi tớ của A-kích hỏi rằng: Có phải đó là Đa-vít, vua của xứ ấy chăng? Há chẳng phải về người nầy mà bọn nữ có nói trong khi múa hát rằng:
 “Sau-lơ giết hàng ngàn,
 Còn Đa-vít giết hàng vạn?”
12 Đa-vít để các lời nầy vào trong lòng mình, và rất sợ A-kích, vua Gát. 13 Người giả đò điên cuồng trước mặt chúng, và làm bộ dại khờ giữa họ; người vẽ gạch dấu trên cửa và để nước miếng chảy trên râu mình. 14 A-kích nói cùng tôi tớ mình rằng: Kìa, các ngươi thấy người đó điên cuồng! Cớ sao các ngươi dẫn nó đến ta? 15 Nơi ta há thiếu kẻ điên sao, nên các ngươi phải dẫn kẻ nầy đến ta đặng nó bày sự kỳ cục trước mặt ta? Một người như vậy chẳng nên vào nhà ta.

21

大卫逃离扫罗

1大卫到了挪伯亚希米勒祭司那里,亚希米勒战战兢兢地出来迎接他,对他说:“你为什么独自一人,没有人跟随你呢?” 2大卫亚希米勒祭司说:“王吩咐我一件事,对我说:‘我差遣你,吩咐你的这件事,不可让任何人知道。’因此我已告诉一些仆人到某处去 3现在你手中有什么?请你给我五个饼或是可以找到的食物。” 4祭司对大卫说:“我手中没有普通的饼,只有圣饼,只能给没有亲近妇人的年轻人。” 5大卫回答祭司说:“我们确实没有亲近妇人,如同往常我出征的时候一样。平常行路,仆人的身体都还分别为圣,何况今日岂不更使自己分别为圣吗?” 6祭司拿圣饼给他,因为在那里没有别的饼,只有那从耶和华面前撤下的供饼,就是换上热饼的日子取下来的。
7当日,有扫罗的一个臣仆在那里,他留在耶和华的面前,名叫多益,是以东人,作扫罗的畜牧长。
8大卫亚希米勒说:“你手中有没有枪或刀?因为王的事紧急,连刀剑兵器我都没有带。” 9祭司说:“你在以拉谷所杀的非利士歌利亚的那刀,看哪,裹在布中,放在以弗得后边。你若要可以拿去,除此以外,再没有别的了。”大卫说:“没有什么可以跟它比的了!请你给我。”
10那日大卫起来,躲避扫罗,逃到迦特亚吉那里。 11亚吉的臣仆对他说:“这不是那地的国王大卫吗?那里的人跳舞唱和:
  ‘扫罗杀死千千,
   大卫杀死万万’,
不是指着他说的吗?”
12大卫把这些话放在心里,就很惧怕迦特亚吉 13于是他在众人眼前一反常态,在他们中间装疯作癫,在城门的门扇上胡写乱画,任由唾沫流在胡子上。 14亚吉对臣仆说:“看哪,你们看这人疯了,为什么带他到我这里来呢? 15我岂缺少疯子,你们竟然带这人到我面前疯癫吗?这个人可以进我的家吗?”