26

Lời Phao-lô giảng cho vua Ạc-ríp-ba

1 Bấy giờ vua Ạc-ríp-ba biểu Phao-lô rằng: Ngươi được phép nói để chữa mình. Phao-lô bèn giơ tay ra, chữa cho mình như vầy: 2 Tâu vua Ạc-ríp-ba, tôi lấy làm may mà hôm nay được gỡ mình tôi trước mặt vua về mọi điều người Giu-đa kiện tôi, 3 nhứt là vì vua đã rõ mọi thói tục người Giu-đa, và cũng biết sự cãi lẫy của họ. Vậy, xin vua hãy nhịn nhục mà nghe tôi.
4 Cách ăn nết ở của tôi từ lúc tuổi trẻ, nơi giữa bổn quốc tôi và tại thành Giê-ru-sa-lem, thì mọi người Giu-đa đều biết cả. 5 Ví bằng họ muốn làm chứng về việc nầy, thì biết từ lâu ngày rồi, tôi là người Pha-ri-si, theo phe đó, rất là nghiêm hơn trong đạo chúng tôi. 6 Hiện nay tôi bị đoán xét, vì trông cậy lời Đức Chúa Trời đã hứa cùng tổ phụ chúng tôi, 7 lại mười hai chi phái chúng tôi, lấy lòng sốt sắng thờ phượng Đức Chúa Trời, cả đêm và ngày, mà trông đợi lời hứa ấy được trọn. Muôn tâu, thật là vì sự trông cậy đó mà tôi bị người Giu-đa kiện cáo. 8 Ủa nào! Các ông há lại ngờ chẳng có thể tin được rằng Đức Chúa Trời khiến những kẻ chết sống lại sao?
9 Thật, chính mình tôi đã tin rằng nên dùng đủ mọi cách thế mà chống lại danh Jêsus ở Na-xa-rét. 10 Thật tôi đã làm sự nầy tại thành Giê-ru-sa-lem: Sau khi đã chịu quyền của các thầy tế lễ cả, thì tôi bỏ tù nhiều người thánh; và lúc họ giết các người đó, tôi cũng đồng một ý. 11 Vả lại, tôi thường trẩy đi từ nhà hội nầy đến nhà hội kia, hà hiếp họ, để bắt họ phải nói phạm thượng, tôi lại nổi giận quá bội bắt bớ họ cho đến các thành ngoại quốc.
12 Ấy vậy, tôi lên thành Đa-mách có trọn quyền và phép bởi các thầy tế lễ cả, đương đi dọc đường, 13 muôn tâu, lúc giữa trưa, tôi thấy có ánh sáng từ trên trời, giáng xuống chói lói hơn mặt trời sáng lòa chung quanh tôi và kẻ cùng đi. 14 Chúng tôi thảy đều té xuống đất, và tôi nghe tiếng phán cùng tôi bằng tiếng Hê-bơ-rơ rằng: Hỡi Sau-lơ, Sau-lơ, sao ngươi bắt bớ ta? Ngươi đá đến ghim nhọn thì là khó chịu cho ngươi vậy. 15 Tôi thưa: Lạy Chúa, Chúa là ai? Chúa đáp rằng: Ta là Jêsus mà ngươi đương bắt bớ. 16 Song hãy chờ dậy, và đứng lên, vì ta đã hiện ra cho ngươi để lập ngươi làm chức việc và làm chứng về những việc ngươi đã thấy cùng những việc ta sẽ hiện đến mách cho ngươi. 17 Ta sẽ bảo hộ ngươi khỏi dân nầy và dân ngoại là nơi ta sai ngươi đến, 18 đặng mở mắt họ, hầu cho họ từ tối tăm mà qua sáng láng, từ quyền lực của quỉ Sa-tan mà đến Đức Chúa Trời, và cho họ bởi đức tin nơi ta được sự tha tội, cùng phần gia tài với các thánh đồ.
19 Tâu vua Ạc-ríp-ba, từ đó, tôi chẳng hề dám chống cự với sự hiện thấy trên trời; 20 nhưng đầu hết tôi khuyên dỗ người thành Đa-mách, kế đến người thành Giê-ru-sa-lem và cả xứ Giu-đê, rồi đến các dân ngoại rằng phải ăn năn và trở lại cùng Đức Chúa Trời, làm công việc xứng đáng với sự ăn năn. 21 Kìa, vì thế nên người Giu-đa đã bắt tôi trong đền thờ và toan giết tôi. 22 Song nhờ ơn Đức Chúa Trời bảo hộ, tôi còn sống đến ngày nay, làm chứng cho các kẻ lớn nhỏ, không nói chi khác hơn là điều các đấng tiên tri và Môi-se đã nói sẽ đến, 23 tức là Đấng Christ phải chịu thương khó, và bởi sự sống lại trước nhứt từ trong kẻ chết, phải rao truyền ánh sáng ra cho dân sự và người ngoại.
24 Người đang nói như vậy để binh vực mình, thì Phê-tu nói lớn lên rằng: Hỡi Phao-lô, ngươi lãng trí rồi; ngươi học biết nhiều quá đến đỗi ra điên cuồng. 25 Phao-lô lại nói: Bẩm quan lớn Phê-tu, tôi chẳng phải lãng trí đâu; tôi nói đó là những lời thật và phải lẽ. 26 Vua biết rõ các sự nầy; lại tôi bền lòng tâu vì tin rằng chẳng có điều nào vua không biết; vì mọi việc đó chẳng làm ra cách chùng vụng đâu. 27 Tâu vua Ạc-ríp-ba, vua có tin các đấng tiên tri chăng? Tôi biết thật vua tin đó! 28 Vua Ạc-ríp-ba phán cùng Phao-lô rằng: Thiếu chút nữa ngươi khuyên ta trở nên tín đồ Đấng Christ! 29 Phao-lô tâu: Cầu xin Đức Chúa Trời, chẳng kíp thì chầy, không những một mình vua, nhưng hết thảy mọi người nghe tôi hôm nay đều trở nên như tôi, chỉ trừ bỏ xiềng nầy thôi!
30 Vua bèn đứng dậy, quan tổng đốc và bà Bê-rê-nít cùng những người đồng ngồi đó cũng vậy. 31 Khi lui ra rồi, các người nói cùng nhau rằng: Trong cách ăn ở người nầy, thật chẳng có chi đáng chết hoặc đáng bỏ tù cả. 32 Vua Ạc-ríp-ba nói với Phê-tu rằng: Nếu người nầy chưa kêu nài đến Sê-sa, có thể tha được.

26

1Giŏng anŭn, Agrippas laĭ kơ Paul tui anai, “Ih dưi pơhiăp kiăng kơ pơgang brơi kơ ih pô yơh.” Tui anŭn, Paul yơr tơngan ngă gru laih anŭn pơhiăp pơgang kơ ñu pô tui anai, 2“Ơ pơtao Agrippas, kâo pơmĭn kâo pô mơyŭn biă mă dưi dŏ dơ̆ng ƀơi anăp ih hrơi anai tơdang kâo pơhiăp pơgang kơ kâo pô pơmĭn ƀlơ̆ng kơ abih bang tơlơi phŏng kơđi ƀing Yehudah. 3Boh nik ñu yuakơ ih thâo rơđah biă mă abih tơlơi phiăn ƀing Yehudah laih anŭn tơlơi pơrơjăh gơñu mơ̆n. Tui anŭn, kâo kwưh rơkâo kơ ih gir hơmư̆ pơñen kơ kâo đa.
4“Abih bang ƀing Yehudah thâo hơdră jơlan kâo hơmâo hơdip laih čơdơ̆ng mơ̆ng kâo dŏ čơđai, jing čơdơ̆ng mơ̆ng kâo hơdip tơlơi hơdip kâo amăng lŏn čar kâo pô laih anŭn ăt amăng plei Yerusalaim anai mơ̆n. 5Ƀing gơñu hơmâo thâo krăn kơ kâo sui laih, laih anŭn dưi ngă gơ̆ng jơlan yơh, tơdah ƀing gơñu kiăng, kơ tơlơi tui hăng grup đaŏ djă̱ pioh Tơlơi Juăt răng pơñen hloh amăng hơdôm grup đaŏ ta, kâo hơdip jing pô Pharisai yơh. 6Ră anai yuakơ kâo đaŏ kơnang kơ tơlơi Ơi Adai hơmâo ƀuăn laih kơ ƀing ơi adon ta anŭn yơh, kâo tŭ phat kơđi mơ̆ng ih. 7Anŭn jing tơlơi ƀuăn kơ pluh-dua kơnung djuai ta hlak čang rơmang kiăng kơ ƀuh pơkrĕp truh tơdang ƀing gơñu mă bruă kơkuh pơpŭ kơ Ơi Adai hrơi hăng mlam. Ơ pơtao ăh, anŭn jing yuakơ tơlơi čang rơmang anŭn yơh ƀing Yehudah hlak phŏng kơđi kơ kâo. 8Ƀing gih khŏm anăm pơmĭn ôh kơ tơlơi Ơi Adai ngă kơ ƀing mơnuih jing ƀing hơmâo djai laih kiăng kơ hơdip glaĭ dơ̆ng jing tơlơi hli̱ng hla̱ng biă mă yơh!
9“Kâo pô ăt hơmâo tơlơi kơčŭt kơ tơlơi kâo khŏm ngă abih bang tơlơi kâo dưi kiăng pơkơdơ̆ng glaĭ hăng Pô anăn Yêsu Pô Nazaret. 10Anŭn yơh jing tơlơi kâo hơmâo ngă laih amăng plei Yerusalaim. Amăng tơlơi dưi ƀing khua ngă yang prŏng, kâo mă lu ƀing đaŏ krư̆ amăng sang mơnă, laih anŭn tơdang arăng pơdjai hĭ ƀing gơñu, kâo ăt tŭ ư pơkơdơ̆ng glaĭ hăng ƀing gơñu yơh. 11Lu wơ̆t kâo nao pơ rĭm sang jơnum kiăng kơ pơkơhma̱l hĭ ƀing gơñu laih anŭn kâo gir pơgŏ̱ ƀing gơñu pơhiăp ƀrưh mơhiăh kơ Ơi Adai. Amăng tơlơi kâo hil pơkơdơ̆ng glaĭ hăng ƀing gơñu, kâo nao pơ plei pla ƀing Tuai kiăng kơ kơpĭ kơpe̱t hĭ ƀing gơñu yơh.”

Paul Ruai Glaĭ Kơ Tơlơi Ñu Đaŏ Kơnang Kơ Yang Yêsu

(Bruă Mơnuă 9:1-19; 22:6-16)

12Giŏng anŭn, Paul ruai dơ̆ng tui anai, “Ƀơi sa amăng hơdôm jơlan rơbat anŭn, tơdang kâo hlak nao pơ plei Damaskus, tŭ pơjao hăng tŭ pơkiaŏ nao yua mơ̆ng ƀing khua ngă yang prŏng. 13Ơ pơtao ăh, hlak yang hrơi dơ̆ng tơdang kâo hlak dŏ rơbat ƀơi jơlan, kâo ƀuh sa tơlơi bơngač pơčrang mơ̆ng adai, rơđah hloh kơ yang hrơi, pơčrang jum dar kâo wơ̆t hăng ƀing mơnuih nao hrŏm hăng kâo mơ̆n. 14Abih bang gơmơi rơbuh ƀơi lŏn laih anŭn kâo hơmư̆ sa asăp pơhiăp kơ kâo amăng tơlơi Aramit tui anai, ‘Ơ Saul, Ơ Saul, anăm ih kơpĭ kơpe̱t Kâo ôh! Ih hlak pơruă kơ ih pô yơh tơdang gir kiăng kơ pơruă hĭ Kâo, kar hăng sa drơi rơmô tơno čưng djơ̆ ƀơi khul gai añhueng pô ñu yơh.
15“Giŏng anŭn, kâo tơña tui anai, ‘Ơ Khua ăh, hlơi Ih lĕ?’ Ñu laĭ glaĭ, ‘Kâo jing Yêsu, jing Pô ih hlak kơpĭ kơpe̱t anai yơh. 16Ră anai tơgŭ dŏ dơ̆ng bĕ. Kâo hơmâo pơƀuh rai kơ ih kiăng kơ ruah mă ih jing pô ding kơna laih anŭn jing pô ngă gơ̆ng jơlan kơ tơlơi ih hơmâo ƀuh laih kơ Kâo anai laih anŭn kơ tơlơi Kâo či pơrơđah kơ ih yơh. 17Kâo či pơklaih hĭ ih mơ̆ng ƀing ană plei ih pô laih anŭn mơ̆ng ƀing Tuai mơ̆n. Kâo či pơkiaŏ ih nao pơ ƀing gơñu yơh, 18kiăng kơ djru brơi kơ ƀing gơñu thâo tơlơi sĭt laih anŭn lui hĭ tơlơi đaŏ kơnang kơ tơlơi ƀu sĭt, tui anŭn ƀing gơñu ƀu či đuaĭ tui Satan kiăng git gai ƀing gơñu, samơ̆ či brơi kơ Ơi Adai yơh git gai ƀing gơñu. Giŏng anŭn, Ơi Adai či pap brơi khul tơlơi soh gơñu hăng tŭ ju̱m ƀing gơñu jing ƀing ană plei Ñu yuakơ ƀing gơñu đaŏ kơnang kơ Kâo.’
19“Hơnŭn yơh, Ơ pơtao Agrippas ăh, kâo tui gưt laih hlo̱m ƀo̱m tơlơi Yang Yêsu pơtă kơ kâo kiăng kơ ngă tơdang Ñu pơhiăp hăng kâo mơ̆ng adai. 20Blung hlâo, kâo pơtô pơblang kơ ƀing hlơi pô amăng plei Damaskus, giŏng anŭn kơ ƀing hlơi pô dŏ amăng plei Yerusalaim laih anŭn kơ abih bang ƀing mơnuih amăng kwar Yudea, wơ̆t hăng kơ ƀing Tuai mơ̆n. Kâo pơtô pơblang kơ tơlơi ƀing gơñu khŏm kơhma̱l hăng đaŏ kơnang kơ Ơi Adai laih anŭn pơrơklă kơ tơlơi pơkơhma̱l gơñu hăng bruă mơnuă ƀing gơñu ngă tui tơlơi ƀing gơñu kơhma̱l yơh. 21Yuakơ tơlơi anŭn yơh, ƀing Yehudah mă kâo amăng anih wăl tơdron sang yang laih anŭn gir kiăng kơ pơdjai hĭ kâo. 22Samơ̆ kâo hơmâo laih tơlơi Ơi Adai djru kơ kâo hlŏng truh kơ hrơi anai laih anŭn kâo dŏ dơ̆ng pơ anai hăng ngă gơ̆ng jơlan kơ ƀing ƀu yom pơphan wơ̆t hăng ƀing yom pơphan kar kaĭ. Kâo ƀu či laĭ hơget tơlơi rơngiao kơ tơlơi ƀing pô pơala hăng Môseh hơmâo laĭ či truh laih ôh, 23anŭn jing kơ tơlơi Pô Krist khŏm tŭ gleh tơnap hăng djai hĭ. Laih anŭn Ñu jing hĭ Pô blung hlâo hơdip glaĭ dơ̆ng tơdơi kơ djai kiăng kơ pơhaih boh hiăp, tơlơi bơngač, kơ tơlơi Ñu či pơklaih hĭ ƀing ană plei Ñu pô laih anŭn ƀing mơnuih Tuai mơ̆n.”
24Ƀơi mông anŭn, Phêstos pơtơpăk hĭ tơlơi Paul hlak dŏ pơhiăp pơgang anŭn hăng pơhiăp kraih tui anai, “Ơ Paul hơi, ih rơngiă hĭ tơlơi pơmĭn laih! Tơlơi ih hrăm lu đơi anŭn ngă brơi kơ ih jing hĭ hưt laih.”
25Samơ̆ Paul laĭ glaĭ tui anai, “Ơ khua Phêstos pơpŭ ăh, kâo ƀu hưt ôh. Tơlơi kâo pơruai anŭn jing sĭt laih anŭn hơmâo tơhơnal tơlơi hiam yơh. 26Pơtao thâo laih kơ hơdôm tơlơi anŭn laih anŭn kâo dưi pơhiăp rơngai hăng ñu yơh. Kâo hơmâo tơlơi kơčŭt kơ tơlơi ñu thâo hơdôm tơlơi anŭn, yuakơ mơnuih mơnam djŏp djang anih hơmâo hơmư̆ laih hơget tơlơi hơmâo ngă laih kơ Yang Yêsu. 27Ơ pơtao Agrippas ăh, ih đaŏ kơ ƀing pô pơala mơ̆? Kâo thâo krăn ih đaŏ yơh.”
28Giŏng anŭn, pơtao Agrippas laĭ kơ Paul tui anai, “Sĭt yơh ih anăm pơmĭn ôh, kơnơ̆ng amăng ƀiă mông anai ih dưi pơglưh pran jua kâo kiăng kơ jing pô đaŏ kơ Krist!”
29Paul laĭ glaĭ tui anai, “Ƀiă mông ƀôdah sui mông, kâo iâu laĭ kơ Ơi Adai ƀu djơ̆ kơnơ̆ng ih đôč ôh, samơ̆ abih bang mơnuih hlak hơmư̆ kơ kâo hrơi anai ăt dưi jing hĭ kar hăng kâo mơ̆n, kơnơ̆ng rơngiao kơ khul hrĕ čuăk anai đôč.”
30Giŏng anŭn, pơtao, khua kwar, hăng HʼBernikê laih anŭn abih bang ƀing dŏ be̱r hrŏm hăng ƀing gơñu le̱ng kơ tơgŭ soh sel. 31Ƀing gơñu tơbiă hĭ mơ̆ng anih anŭn laih anŭn tơdang pơhiăp hăng tơdruă, ƀing gơñu laĭ tui anai, “Pô anai ƀu hơmâo ngă tơlơi hơget ôh năng lăp tŭ kơ tơlơi djai ƀôdah dŏ amăng sang mơnă.”
32Agrippas laĭ kơ Phêstos tui anai, “Mơnuih anai dưi tơbiă rơngai yơh tơdah ñu ƀu rơkâo nao pơ pơtao prŏng Kaisar kiăng kơ phat kơđi brơi kơ ñu.”