51

Lời tiên tri về Ba-by-lôn

1 Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ khiến gió hủy diệt dấy lên nghịch cùng Ba-by-lôn, nghịch cùng những người ở trong Líp-Ca-mai. 2 Ta sẽ sai những người dân ngoại đến sàng sảy Ba-by-lôn, và làm tiêu hao đất nó; vì đến ngày khốn nạn, chúng nó sẽ đến trên Ba-by-lôn khắp tư bề. 3 Khá giương cung cự lại kẻ cầm cung, và cự lại kẻ mặc áo giáp đi xúng xính! Chớ chừa những lính chiến trai trẻ của Ba-by-lôn; hãy diệt trọn hết cả đạo binh nó. 4 Chúng nó sẽ bị giết, ngã xuống trong đất người Canh-đê, và bị đâm trong các đường phố nó.
5 Y-sơ-ra-ên cùng Giu-đa chẳng bị lìa bỏ bởi Đức Chúa Trời mình, bởi Đức Giê-hô-va vạn quân; dầu đất chúng nó đầy tội lỗi nghịch cùng Đấng Thánh của Y-sơ-ra-ên. 6 Hãy trốn khỏi giữa Ba-by-lôn, ai nấy khá thoát mạng mình; chớ vì tội nó mà bị chết mất. Vì ấy là kỳ trả thù của Đức Giê-hô-va, Ngài sẽ báo cho nó. 7 Ba-by-lôn vốn là một cái chén vàng trong tay Đức Giê-hô-va, làm cho say cả đất; các nước đã uống rượu nó, vì đó mà trở nên điên cuồng. 8 Ba-by-lôn thình lình bị đổ xuống và tan nát. Hãy vì nó than khóc! Hãy lấy nhũ hương chữa đau đớn nó, hoặc nó được chữa lành chăng? --- 9 Chúng ta vẫn muốn chữa lành cho Ba-by-lôn, song nó không được chữa. Hãy lìa bỏ nó, ai nấy trở về xứ mình; vì sự phán xét nó thấu đến tận trời và lên tận vòng khung. 10 Đức Giê-hô-va đã tỏ ra sự công bình chúng ta. Hãy đến, rao ra trong Si-ôn công việc của Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta.
11 Hãy chuốc tên, cầm thuẫn cho chắc! Đức Giê-hô-va đã giục lòng các vua ở Mê-đi, vì Ngài đã định ý hủy diệt Ba-by-lôn. Vì đây là sự báo thù của Đức Giê-hô-va, Ngài trả thù về đền thờ của Ngài. 12 Hãy dựng cờ xí đánh các tường thành Ba-by-lôn! Khá thêm lính giữ, đặt vọng canh, sắp quân phục! Vì Đức Giê-hô-va đã định ý và đã làm ra sự Ngài đã phán về dân cư Ba-by-lôn. 13 Hỡi thành giàu có của báu, ở trên nhiều dòng nước kia, sự cuối cùng ngươi đã đến, cái lượng sự tham lam ngươi đã đầy! 14 Đức Giê-hô-va vạn quân đã chỉ mình mà thề rằng: Ta chắc sẽ làm cho ngươi đầy người ta, đông như cào cào; chúng nó sẽ trổi tiếng kêu la nghịch cùng ngươi
15 Chính Ngài là Đấng đã lấy quyền năng mình dựng nên đất, lấy sự khôn ngoan mình lập thành thế gian, lấy sự sáng suốt mình giương các từng trời ra. 16 Nghe tiếng Ngài, những nước trong các từng trời om sòm. Ngài khiến hơi nước lên từ các đầu cùng đất, khiến chớp theo mưa, từ trong kho tàng mình phát ra gió. 17 Vậy nên phàm người đều mê muội, lảng trí; thợ vàng đều xấu hổ về tượng đúc của mình; vì tượng đúc nó chỉ là giả dối, chẳng có hơi thở ở trong. 18 Những thần tượng chỉ là hư không, là việc phỉnh dối; đến ngày thăm phạt sẽ diệt mất cả. 19 Nhưng cơ nghiệp của Gia-cốp thì chẳng giống như chúng nó, vì chính Ngài là Đấng đã tạo nên mọi vật, còn Y-sơ-ra-ên là chi phái của cơ nghiệp Ngài. Danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân.
20 Ngươi làm búa và khí giới đánh giặc cho ta; ta sẽ dùng ngươi phá tan các dân và diệt các nước. 21 Ta sẽ dùng ngươi phá tan ngựa và người cưỡi ngựa, phá tan xe và kẻ cỡi xe. 22 Ta sẽ dùng ngươi phá tan đàn ông, đàn bà, già và trẻ; ta sẽ dùng ngươi phá tan trai trẻ và gái đồng trinh. 23 Ta sẽ dùng ngươi phá tan kẻ chăn và bầy nó, kẻ cày ruộng và đôi bò nó. Ta sẽ dùng ngươi phá tan các quan cai trị và các quan đề hình. 24 Nhưng trước mắt các ngươi, ta sẽ báo cho Ba-by-lôn và mọi dân cư Canh-đê phàm điều ác chi mà chúng nó đã làm tại Si-ôn, Đức Giê-hô-va phán vậy.
25 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi núi hay hủy diệt, nầy, ta nghịch cùng ngươi, là kẻ đã phá tan cả thế gian! Ta sẽ giá tay trên ngươi, sẽ xô ngươi lăn xuống từ trên các vầng đá, làm cho ngươi thành ra núi bị cháy. 26 Người ta sẽ chẳng từ nơi ngươi lấy đá làm góc cùng đá làm nền nữa, nhưng ngươi sẽ là hoang vu đời đời, Đức Giê-hô-va phán vậy.
27 Hãy dựng cờ xí trong đất; thổi kèn trong các nước; sửa soạn các dân đánh nó! Hãy gọi những nước A-ra-rát, Min-ni, Ách-kê-na, đến đánh nó! Hãy lập một quan tướng đạo binh! Hãy khiến những ngựa lên như cào cào! 28 Hãy sửa soạn các nước đánh nó, tức các vua Mê-đi, các quan cai trị nó, các quan đề hình nó, và cả đất mà những người ấy cai quản!
29 Đất rúng động và sầu thảm, vì ý chỉ của Đức Giê-hô-va nghịch cùng Ba-by-lôn đã đứng vững, để làm cho Ba-by-lôn thành ra hoang vu không có dân ở. 30 Những lính chiến của Ba-by-lôn thôi đánh, cứ ở trong các đồn lũy; sức chúng nó đã kiệt, trở nên giống như đàn bà. Nhà của nó bị đốt, then gài cửa nó bị bẻ. 31 Lính trạm gặp nhau, sứ giả đụng đầu đặng báo tin cho vua Ba-by-lôn rằng thành vua ấy bị đánh lấy khắp tư bề, 32 đò giang bị chiếm giữ, đồng lầy bị đốt cháy bằng lửa, và những lính chiến đã hoảng hồn.
33 Vì Đức Giê-hô-va vạn quân, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, phán như vầy: Con gái Ba-by-lôn giống như sân đạp lúa đến kỳ đạp lúa; còn ít lâu nữa, kỳ mùa gặt sẽ đến cho nó. 34 Nê-bu-cát-nết-sa, vua Ba-by-lôn, đã nuốt ta, nghiền ta; bỏ ta như bình trống không; nuốt ta như con vật lớn; lấy của ngon ta làm no bụng người; đuổi ta ra khỏi. 35 Dân cư Si-ôn sẽ nói rằng: Nguyền sự bạo ngược đã làm cho ta, và xác thịt ta xuống trên Ba-by-lôn! Giê-ru-sa-lem sẽ nói rằng: Nguyền cho huyết ta đổ trên dân cư Canh-đê!
36 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán như vầy: Nầy, ta sẽ đối nại việc ngươi, trả thù cho ngươi; ta sẽ làm khô biển nó và làm cạn tắt nguồn nó. 37 Ba-by-lôn sẽ trở nên đống hư nát, hang chó rừng, trò gở lạ và xỉ báng, không có dân ở nữa.
38 Chúng nó sẽ cùng nhau gầm thét như sư tử tơ, rống như sư tử con. 39 Khi chúng nó càng nóng nảy lắm, ta sẽ dọn tiệc cho, và làm cho say, hầu cho chúng nó được vui mừng, và ngủ một giấc đời đời, không thức dậy nữa; Đức Giê-hô-va phán vậy. 40 Ta sẽ làm cho chúng nó xuống hàng thịt như chiên con, chiên đực, và dê đực vậy.
41 Sê-sác đã bị chiếm lấy, và thành mà cả thiên hạ đều ngợi khen đã bị bắt là thể nào! Ba-by-lôn đã trở nên sự hoang vu giữa các nước là thể nào! 42 Biển lên ngập Ba-by-lôn, nó bị muôn vàn luồng sóng bao bọc lấy. 43 Các thành nó đã trở nên hoang vu, đất khô, nơi sa mạc, đất không dân ở, không con người nào đi qua. 44 Ta sẽ đoán phạt Bên trong Ba-by-lôn, sẽ móc vật nó đã nuốt ra khỏi miệng nó; các nước sẽ chẳng đổ về nó nữa. Tường thành Ba-by-lôn cũng sẽ xiêu đổ!
45 Hỡi dân ta, hãy ra khỏi giữa nó, ai nấy khá cứu mình khỏi cơn giận phừng phừng của Đức Giê-hô-va! 46 Lòng các ngươi chớ nhút nhát, chớ sợ hãi vì những tin đồn ra trong đất nầy. Vì năm nay một tin đồn đến, rồi sau năm khác cũng có tin đồn; có sự bạo ngược trong đất, kẻ cai trị nghịch cùng kẻ cai trị.
47 Vậy nên, nầy, những ngày đến, ta sẽ đoán phạt các tượng chạm của Ba-by-lôn; cả đất nó sẽ bị xấu hổ; những người bị giết sẽ ngã xuống giữa nó. 48 Lúc đó, các từng trời, đất, và mọi vật trên đất đều cất tiếng reo vui vì Ba-by-lôn; vì những kẻ hủy hại từ các miền phương bắc ào đến trên nó, Đức Giê-hô-va phán vậy. 49 Như Ba-by-lôn đã làm cho kẻ bị giết của Y-sơ-ra-ên ngã xuống, cũng vậy, kẻ bị giết của Ba-by-lôn cũng sẽ ngã xuống trong cả đất mình. 50 Các ngươi là kẻ đã tránh khỏi gươm, hãy đi, đừng đứng lại! Từ phương xa hãy nhớ đến Đức Giê-hô-va, và tưởng tới Giê-ru-sa-lem!
51 Chúng ta hổ ngươi vì sự sỉ nhục mà mình đã nghe; sự hổ thẹn đầy mặt chúng ta; vì kẻ ngoại đã xâm vào nơi thánh của nhà Đức Giê-hô-va. 52 Vậy nên, Đức Giê-hô-va phán: Nầy, những ngày đến, ta sẽ đoán phạt các tượng chạm của Ba-by-lôn; cả trong đất nó, những người bị thương sẽ rên siết. 53 Dầu Ba-by-lôn dấy lên tận trời, dầu nó làm thành rất cao cho kiên cố, ta cũng sẽ sai những kẻ hủy hại đến nghịch cùng nó. Đức Giê-hô-va phán vậy.
54 Từ Ba-by-lôn dấy lên tiếng khóc than, và tiếng hủy hoại lớn vang ra từ đất người Canh-đê! 55 Vì Đức Giê-hô-va làm cho Ba-by-lôn ra hoang vu, dứt tiếng ồn ào trong ấy. Sóng chúng nó gầm thét như nhiều nước; tiếng chúng nó vang ra. 56 Thật, kẻ tàn hại đã ào đến trên Ba-by-lôn. Những kẻ mạnh mẽ của nó bị bắt, cung chúng nó bị gãy; vì Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời hay báo trả, Ngài chắc sẽ báo trả cho. 57 Đức Vua, danh Ngài là Đức Giê-hô-va vạn quân, phán: Ta sẽ làm cho say các quan trưởng, các kẻ khôn ngoan, các quan cai trị, các quan đề hình, cùng những lính chiến của nó; chúng nó sẽ ngủ một giấc đời đời và không tỉnh thức nữa. 58 Đức Giê-hô-va vạn quân phán như vầy: Tường thành Ba-by-lôn dầu rộng lắm, sẽ bị đổ xuống hết, cửa nó dầu cao lắm, sẽ bị lửa đốt cháy. Ấy vậy, các dân khó nhọc mà chẳng được gì, các nước làm việc cho lửa, và đều mệt mỏi.
59 Nầy là lời của tiên tri Giê-rê-mi dặn Sê-ra-gia, con trai Nê-ri-gia, cháu Ma-ha-sê-gia, khi người đi với Sê-đê-kia, vua Giu-đa, qua nước Ba-by-lôn trong năm thứ tư đời vua ấy. Bấy giờ Sê-ra-gia làm quan nội đại thần. 60 Giê-rê-mi chép vào sách hết thảy các tai nạn phải đến cho Ba-by-lôn, tức mọi lời đã được chép về Ba-by-lôn. 61 Giê-rê-mi nói với Sê-ra-gia rằng: Khi ngươi đã đến Ba-by-lôn, khá lo đọc hết những lời nầy. 62 Rồi ngươi khá nói: Hỡi Đức Giê-hô-va, Ngài đã phán rằng sẽ hủy diệt thành nầy, và nơi nầy sẽ không ai ở nữa, từ loài người cho chí loài vật cũng không, song sẽ nên một nơi hoang vu đời đời. 63 Khi ngươi đã đọc sách nầy xong, thì khá cột vào sách một cục đá, mà ném xuống giữa sông Ơ-phơ-rát, 64 và khá nói rằng: Ba-by-lôn sẽ chìm xuống như vậy! Nó sẽ chẳng còn chỗi dậy nữa vì tai nạn mà ta sẽ giáng trên nó, chúng nó sẽ mỏi mệt.
 Lời của Giê-rê-mi đến đây.

51

1This is what the Lord says:
  “See, I will stir up the spirit of a destroyer
   against Babylon and the people of Leb Kamai.
  2I will send foreigners to Babylon
   to winnow her and to devastate her land;
  they will oppose her on every side
   in the day of her disaster.
  3Let not the archer string his bow,
   nor let him put on his armor.
  Do not spare her young men;
   completely destroy her army.
  4They will fall down slain in Babylon,
   fatally wounded in her streets.
  5For Israel and Judah have not been forsaken
   by their God, the Lord Almighty,
  though their land is full of guilt
   before the Holy One of Israel.

  6“Flee from Babylon!
   Run for your lives!
   Do not be destroyed because of her sins.
  It is time for the Lord’s vengeance;
   he will repay her what she deserves.
  7Babylon was a gold cup in the Lord’s hand;
   she made the whole earth drunk.
  The nations drank her wine;
   therefore they have now gone mad.
  8Babylon will suddenly fall and be broken.
   Wail over her!
  Get balm for her pain;
   perhaps she can be healed.

  9“ ‘We would have healed Babylon,
   but she cannot be healed;
  let us leave her and each go to our own land,
   for her judgment reaches to the skies,
   it rises as high as the heavens.’

  10“ ‘The Lord has vindicated us;
   come, let us tell in Zion
   what the Lord our God has done.’

  11“Sharpen the arrows,
   take up the shields!
  The Lord has stirred up the kings of the Medes,
   because his purpose is to destroy Babylon.
  The Lord will take vengeance,
   vengeance for his temple.
  12Lift up a banner against the walls of Babylon!
   Reinforce the guard,
  station the watchmen,
   prepare an ambush!
  The Lord will carry out his purpose,
   his decree against the people of Babylon.
  13You who live by many waters
   and are rich in treasures,
  your end has come,
   the time for you to be destroyed.
  14The Lord Almighty has sworn by himself:
   I will surely fill you with troops, as with a swarm of locusts,
   and they will shout in triumph over you.

  15“He made the earth by his power;
   he founded the world by his wisdom
   and stretched out the heavens by his understanding.
  16When he thunders, the waters in the heavens roar;
   he makes clouds rise from the ends of the earth.
  He sends lightning with the rain
   and brings out the wind from his storehouses.

  17“Everyone is senseless and without knowledge;
   every goldsmith is shamed by his idols.
  The images he makes are a fraud;
   they have no breath in them.
  18They are worthless, the objects of mockery;
   when their judgment comes, they will perish.
  19He who is the Portion of Jacob is not like these,
   for he is the Maker of all things,
  including the people of his inheritance—
   the Lord Almighty is his name.

  20“You are my war club,
   my weapon for battle—
  with you I shatter nations,
   with you I destroy kingdoms,
  21with you I shatter horse and rider,
   with you I shatter chariot and driver,
  22with you I shatter man and woman,
   with you I shatter old man and youth,
   with you I shatter young man and young woman,
  23with you I shatter shepherd and flock,
   with you I shatter farmer and oxen,
   with you I shatter governors and officials.
24“Before your eyes I will repay Babylon and all who live in Babylonia for all the wrong they have done in Zion,” declares the Lord.
  25“I am against you, you destroying mountain,
   you who destroy the whole earth,”

  “I will stretch out my hand against you,
   roll you off the cliffs,
   and make you a burned-out mountain.
  26No rock will be taken from you for a cornerstone,
   nor any stone for a foundation,
   for you will be desolate forever,”


  27“Lift up a banner in the land!
   Blow the trumpet among the nations!
  Prepare the nations for battle against her;
   summon against her these kingdoms:
   Ararat, Minni and Ashkenaz.
  Appoint a commander against her;
   send up horses like a swarm of locusts.
  28Prepare the nations for battle against her—
   the kings of the Medes,
  their governors and all their officials,
   and all the countries they rule.
  29The land trembles and writhes,
   for the Lord’s purposes against Babylon stand—
  to lay waste the land of Babylon
   so that no one will live there.
  30Babylon’s warriors have stopped fighting;
   they remain in their strongholds.
  Their strength is exhausted;
   they have become weaklings.
  Her dwellings are set on fire;
   the bars of her gates are broken.
  31One courier follows another
   and messenger follows messenger
  to announce to the king of Babylon
   that his entire city is captured,
  32the river crossings seized,
   the marshes set on fire,
   and the soldiers terrified.”
33This is what the Lord Almighty, the God of Israel, says:
  “Daughter Babylon is like a threshing floor
   at the time it is trampled;
   the time to harvest her will soon come.”

  34“Nebuchadnezzar king of Babylon has devoured us,
   he has thrown us into confusion,
   he has made us an empty jar.
  Like a serpent he has swallowed us
   and filled his stomach with our delicacies,
   and then has spewed us out.
  35May the violence done to our flesh be on Babylon,”
   say the inhabitants of Zion.
  “May our blood be on those who live in Babylonia,”
   says Jerusalem.
36Therefore this is what the Lord says:
  “See, I will defend your cause
   and avenge you;
  I will dry up her sea
   and make her springs dry.
  37Babylon will be a heap of ruins,
   a haunt of jackals,
  an object of horror and scorn,
   a place where no one lives.
  38Her people all roar like young lions,
   they growl like lion cubs.
  39But while they are aroused,
   I will set out a feast for them
   and make them drunk,
  so that they shout with laughter—
   then sleep forever and not awake,”

  40“I will bring them down
   like lambs to the slaughter,
   like rams and goats.

  41“How Sheshak will be captured,
   the boast of the whole earth seized!
  How desolate Babylon will be
   among the nations!
  42The sea will rise over Babylon;
   its roaring waves will cover her.
  43Her towns will be desolate,
   a dry and desert land,
  a land where no one lives,
   through which no one travels.
  44I will punish Bel in Babylon
   and make him spew out what he has swallowed.
  The nations will no longer stream to him.
   And the wall of Babylon will fall.

  45“Come out of her, my people!
   Run for your lives!
   Run from the fierce anger of the Lord.
  46Do not lose heart or be afraid
   when rumors are heard in the land;
  one rumor comes this year, another the next,
   rumors of violence in the land
   and of ruler against ruler.
  47For the time will surely come
   when I will punish the idols of Babylon;
  her whole land will be disgraced
   and her slain will all lie fallen within her.
  48Then heaven and earth and all that is in them
   will shout for joy over Babylon,
  for out of the north
   destroyers will attack her,”


  49“Babylon must fall because of Israel’s slain,
   just as the slain in all the earth
   have fallen because of Babylon.
  50You who have escaped the sword,
   leave and do not linger!
  Remember the Lord in a distant land,
   and call to mind Jerusalem.”

  51“We are disgraced,
   for we have been insulted
   and shame covers our faces,
  because foreigners have entered
   the holy places of the Lord’s house.”

  52“But days are coming,” declares the Lord,
   “when I will punish her idols,
  and throughout her land
   the wounded will groan.
  53Even if Babylon ascends to the heavens
   and fortifies her lofty stronghold,
   I will send destroyers against her,”


  54“The sound of a cry comes from Babylon,
   the sound of great destruction
   from the land of the Babylonians.
  55The Lord will destroy Babylon;
   he will silence her noisy din.
  Waves of enemies will rage like great waters;
   the roar of their voices will resound.
  56A destroyer will come against Babylon;
   her warriors will be captured,
   and their bows will be broken.
  For the Lord is a God of retribution;
   he will repay in full.
  57I will make her officials and wise men drunk,
   her governors, officers and warriors as well;
  they will sleep forever and not awake,”
   declares the King, whose name is the Lord Almighty.
58This is what the Lord Almighty says:
  “Babylon’s thick wall will be leveled
   and her high gates set on fire;
  the peoples exhaust themselves for nothing,
   the nations’ labor is only fuel for the flames.”
59This is the message Jeremiah the prophet gave to the staff officer Seraiah son of Neriah, the son of Mahseiah, when he went to Babylon with Zedekiah king of Judah in the fourth year of his reign. 60Jeremiah had written on a scroll about all the disasters that would come upon Babylon—all that had been recorded concerning Babylon. 61He said to Seraiah, “When you get to Babylon, see that you read all these words aloud. 62Then say, ‘Lord, you have said you will destroy this place, so that neither people nor animals will live in it; it will be desolate forever.’ 63When you finish reading this scroll, tie a stone to it and throw it into the Euphrates. 64Then say, ‘So will Babylon sink to rise no more because of the disaster I will bring on her. And her people will fall.’ ”
 The words of Jeremiah end here.