21

Sự vào thành Giê-ru-sa-lem

(Mac 11:1-11; Lu 19:28-40; Gi 12:12-19)

1 Vừa khi Đức Chúa Jêsus cùng môn đồ gần đến thành Giê-ru-sa-lem, và đã tới thành Bê-pha-giê, bên núi Ô-li-ve rồi, thì Ngài sai hai môn đồ, 2 mà phán rằng: Hãy đi đến làng ở trước mặt các ngươi, tức thì sẽ gặp một con lừa cái bị cột, với một con lừa con; hãy mở ra và dắt đến cho ta. 3 Nếu có ai nói chi với các ngươi, hãy trả lời rằng Chúa cần dùng hai con lừa đó; tức thì họ sẽ gửi lừa đi. 4 Vả, điều ấy xảy ra để cho ứng nghiệm lời của đấng tiên tri rằng:
5 Hãy nói với con gái thành Si-ôn rằng:
 Nầy, vua ngươi đến cùng ngươi,
 Nhu mì, cỡi lừa
 Và lừa con, là con của lừa cái mang ách.
6 Hai môn đồ bèn đi, và làm y theo lời Đức Chúa Jêsus đã dạy. 7 Hai người dắt lừa cái và lừa con, trải áo mình trên lưng lừa, và nâng Ngài cỡi lên. 8 Bấy giờ phần nhiều trong đám dân đông trải áo mình trên đường; kẻ khác chặt nhánh cây mà rải ra giữa đường. 9 Đoàn dân đi trước và theo sau đều kêu lên rằng: Hô-sa-na con vua Đa-vít! Đáng khen ngợi cho Đấng nhân danh Chúa mà đến! Hô-sa-na ở trên nơi rất cao!
10 Khi Ngài đã vào thành Giê-ru-sa-lem, thì cả thành đều xôn xao, nói rằng: Người nầy là ai? 11 Chúng trả lời rằng: Ấy là Đấng tiên tri Jêsus ở thành Na-xa-rét, xứ Ga-li-lê.

Sự dẹp sạch trong đền thờ. – Cây vả khô

(Mac 11:15-19; Lu 19:45-48; Gi 2:13-22 – Mac 11:12-14,20-24)

12 Đức Chúa Jêsus vào đền thờ, đuổi hết kẻ bán người mua ở đó; đổ bàn của người đổi bạc, và ghế của người bán bồ câu. 13 Ngài phán cùng họ rằng: Có lời chép: Nhà ta sẽ gọi là nhà cầu nguyện; nhưng các ngươi thì làm cho nhà ấy thành ra ổ trộm cướp. 14 Bấy giờ, những kẻ mù và què đến cùng Ngài trong đền thờ, thì Ngài chữa cho họ được lành. 15 Nhưng các thầy tế lễ cả và các thầy thông giáo thấy sự lạ Ngài đã làm, và nghe con trẻ reo lên trong đền thờ rằng: Hô-sa-na con vua Đa-vít! Thì họ tức giận, 16 và nói với Ngài rằng: Thầy có nghe điều những đứa trẻ nầy nói không? Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Có. Vậy chớ các ngươi chưa hề đọc lời nầy: Chúa đã được ngợi khen bởi miệng con trẻ và con đương bú, hay sao? 17 Đoạn, Ngài bỏ họ, đi ra khỏi thành mà đến làng Bê-tha-ni và nghỉ đêm ở đó.
18 Sáng mai, khi trở lại thành thì Ngài đói. 19 Thấy một cây vả ở bên đường, Ngài bèn lại gần, song chỉ thấy những lá mà thôi, thì Ngài phán cùng cây vả rằng: Mầy chẳng khi nào sanh ra trái nữa! Cây vả tức thì khô đi. 20 Môn đồ thấy điều đó, lấy làm kỳ, nói rằng: Cớ sao trong giây phút mà cây vả liền khô đi vậy? 21 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi có đức tin, và không nghi ngờ chi hết, thì chẳng những các ngươi làm được điều đã làm cho cây vả mà thôi, song dầu các ngươi biểu hòn núi nầy rằng: Hãy cất mình lên và quăng xuống biển, điều đó cũng sẽ làm được. 22 Trong khi cầu nguyện, các ngươi lấy đức tin xin việc gì bất kỳ, thảy đều được cả.

Lời hỏi về quyền phép

23 Đức Chúa Jêsus vào đền thờ rồi, đương giảng đạo, có các thầy tế lễ cả và các trưởng lão trong dân đến mà hỏi rằng: Bởi quyền phép nào mà thầy làm những sự nầy, và ai đã cho thầy quyền phép ấy? 24 Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Ta cũng sẽ hỏi các ngươi một điều; nếu trả lời được, thì ta cũng sẽ nói cho các ngươi bởi quyền phép nào mà ta đã làm những việc đó. 25 Phép báp-têm của Giăng bởi đâu? Bởi trên trời hay là bởi người ta? Vả, họ bàn riêng với nhau như vầy: Nếu chúng ta đáp rằng: Bởi trên trời, thì người sẽ nói với ta rằng: Vậy sao không tin lời người ấy? 26 Còn nếu đáp rằng: Bởi người ta, thì chúng ta sợ thiên hạ, vì thiên hạ đều cho Giăng là đấng tiên tri. 27 Vậy, họ trả lời Đức Chúa Jêsus rằng: Chúng tôi không biết. Ngài bèn phán cùng họ rằng: Ta cũng không bảo cho các ngươi bởi quyền phép nào mà ta làm những điều nầy.

Lời ví dụ về hai con trai

28 Các ngươi nghĩ làm sao? Một người kia có hai đứa con trai; nói cùng đứa thứ nhứt, mà rằng: Con ơi, bữa nay con hãy ra làm vườn nho. 29 Đứa ấy thưa rằng: Vâng; rồi không đi. 30 Đoạn, người cha đi đến đứa thứ hai, cũng bảo như vậy. Đứa nầy thưa rằng: Tôi không muốn đi. Nhưng sau ăn năn, rồi đi. 31 Trong hai con trai đó, đứa nào làm theo ý muốn của cha? Họ đáp rằng: Đứa thứ hai. Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm sẽ được vào nước Đức Chúa Trời trước các ngươi. 32 Vì Giăng đã theo đường công bình đến cùng các ngươi, nhưng các ngươi không tin, còn những kẻ thâu thuế và phường đĩ điếm đã tin người; và các ngươi, khi đã thấy điều ấy, sau cũng không ăn năn đặng tin người.

Lời ví dụ về người trồng nho

33 Hãy nghe lời ví dụ khác. Có người chủ nhà kia, trồng một vườn nho, rào chung quanh, ở trong đào một cái hầm ép rượu, và cất một cái tháp; rồi cho những kẻ trồng nho mướn, và đi qua xứ khác. 34 Đến mùa hái trái, người chủ sai đầy tớ đến cùng bọn trồng nho, đặng thâu hoa lợi. 35 Bọn trồng nho bắt các đầy tớ, đánh người nầy, giết người kia, và ném đá người nọ. 36 Người chủ lại sai đầy tớ khác đông hơn khi trước; thì họ cũng đối đãi một cách. 37 Sau hết, người chủ sai chính con trai mình đến cùng họ, vì nói rằng: Chúng nó sẽ kính trọng con ta. 38 Nhưng khi bọn trồng nho thấy con đó, thì nói với nhau rằng: Người nầy là kẻ kế tự đây; hè! Hãy giết nó đi và chiếm lấy phần gia tài nó. 39 Họ bèn bắt con ấy, quăng ra ngoài vườn nho, và giết đi. 40 Vậy, khi người chủ vườn nho đến, thì sẽ xử với bọn làm vườn ấy thể nào? 41 Chúng trả lời rằng: Người chủ sẽ diệt đồ hung ác ấy cách khổ sở, và cho bọn trồng nho khác mướn vườn ấy, là kẻ sẽ nộp hoa lợi lúc đến mùa. 42 Đức Chúa Jêsus phán cùng họ rằng: Các ngươi há chưa hề đọc lời trong Kinh thánh:
 Hòn đá đã bị người xây nhà bỏ ra,
 Trở nên đá đầu góc nhà;
 Ấy là việc Chúa làm,
 Và là một sự lạ trước mắt chúng ta, hay sao?
43 Bởi vậy, ta phán cùng các ngươi, nước Đức Chúa Trời sẽ cất khỏi các ngươi, và cho một dân khác là dân sẽ có kết quả của nước đó. 44 Kẻ nào rơi trên hòn đá ấy sẽ bị giập nát, còn kẻ nào bị đá ấy rớt nhằm thì sẽ tan tành như bụi.
45 Các thầy tế lễ cả và người Pha-ri-si nghe những lời ví dụ đó, thì biết Ngài nói về mình. 46 Họ bèn tìm cách để bắt Ngài; song sợ thiên hạ, vì thiên hạ tôn Ngài là đấng tiên tri.

21

荣入圣城

(可11.1-11;路19.28-38;约12.12-19)

1耶稣和门徒快到耶路撒冷,进了橄榄山伯法其时,打发两个门徒, 2对他们说:“你们往对面村子里去,会立刻看见一匹驴拴在那里,还有驴驹同在一处,解开它们,牵到我这里来。 3若有人对你们说什么,你们就说:‘主要用它们。’那人会立刻让你们牵来。” 4这事发生是要应验先知所说的话:
  5“要对锡安的儿女说:
  看哪,你的王来到你这里,
  谦和地骑着驴,
  骑着小驴—驴的驹子。”
6门徒就照耶稣所吩咐的去做, 7牵了驴和驴驹来,把他们的衣服搭在上面,耶稣就骑上。 8许许多多的人把自己的衣服铺在路上,还有人砍下树枝来铺在路上。 9前呼后拥的人群喊着说:
  “和散那归于大卫之子!
  奉主名来的是应当称颂的!
  至高无上的,和散那!”
10耶稣进了耶路撒冷,全城都惊动了,说:“这是谁?” 11众人说:“这是从加利利拿撒勒来的先知耶稣。”

洁净圣殿

(可11.15-19;路19.45-48;约2.13-22)

12耶稣进了圣殿,赶出圣殿里所有在做买卖的人,推倒兑换银钱之人的桌子和卖鸽子之人的凳子, 13对他们说:“经上记着:
  ‘我的殿要称为祷告的殿,
  你们倒使它成为贼窝了。’”
14在圣殿里有盲人和瘸子到耶稣跟前,他就治好了他们。 15祭司长和文士看见耶稣所行的奇事,又见小孩子在圣殿里喊着说:“和散那归于大卫之子!”就很生气, 16对他说:“这些人所喊的,你听到了吗?”耶稣对他们说:“听到了。经上说:‘你藉孩童和吃奶的口发出完全的赞美’,你们没有念过吗?” 17于是他离开他们,出城到伯大尼去,在那里过夜。

诅咒无花果树

(可11.12-14,20-24)

18早晨回城的时候,他饿了, 19看见路旁有一棵无花果树,就走到跟前,在树上找不到什么,只有叶子,就对树说:“从今以后,你永不结果子!”那无花果树立刻枯干了。 20门徒看见了,惊讶地说:“无花果树怎么立刻枯干了呢?” 21耶稣回答他们:“我实在告诉你们,你们若有信心,不疑惑,不但能行我对无花果树所行的事,就是对这座山说:‘离开此地,投在海里!’也会实现。 22你们祷告,无论求什么,只要信,就必得着。”

耶稣的权柄受到质问

(可11.27-33;路20.1-8)

23耶稣进了圣殿,正教导人的时候,祭司长和百姓的长老来问他:“你仗着什么权柄做这些事?给你这权柄的是谁呢?” 24耶稣回答他们说:“我也要问你们一句话,你们若告诉我,我就告诉你们我仗着什么权柄做这些事。 25约翰的洗礼是从哪里来的?是从天上来的,还是从人间来的呢?”他们彼此商议说:“我们若说‘从天上来的’,他会对我们说:‘这样,你们为什么不信他呢?’ 26若说‘从人间来的’,我们又怕众人,因为大家都认为约翰是先知。” 27于是他们回答耶稣:“我们不知道。”耶稣也对他们说:“我也不告诉你们,我仗着什么权柄做这些事。”

两个儿子的比喻

28“有一件事,你们的意见如何?一个人有两个儿子。他来对大儿子说:‘孩子,今天到葡萄园里做工去。’ 29他回答:‘我不去’,以后自己懊悔,就去了。 30他来对小儿子也是这样说。他回答:‘父亲大人,我去’,却不去。 31这两个儿子是哪一个照着父亲的意愿做了呢?”他们说:“大儿子。”耶稣说:“我实在告诉你们,税吏和娼妓倒比你们先进上帝的国。 32因为约翰到你们这里来指引你们走义路,你们却不信他,税吏和娼妓倒信了他。你们看见了以后,还是不悔悟去信他。”

恶园户的比喻

(可12.1-12;路20.9-19)

33“你们再听一个比喻:有一个家的主人开垦了一个葡萄园,四周围上篱笆,里面挖了一个榨酒池,盖了一座守望楼,租给园户,就出外远行去了。 34收果子的时候快到了,他打发仆人到园户那里去收果子。 35园户拿住仆人,打了一个,杀了一个,用石头打死了一个。 36主人又打发别的仆人去,比先前更多;园户还是照样对待他们。 37最后他打发自己的儿子到他们那里去,说:‘他们会尊敬我的儿子。’ 38可是,园户看见他儿子,彼此说:‘这是承受产业的。来,我们杀了他,占他的产业!’ 39于是他们拿住他,把他扔出葡萄园外,杀了。 40葡萄园的主人来的时候,要怎样处置那些园户呢?” 41他们说:“要狠狠地除灭那些恶人,将葡萄园转租给那些按时候交果子的园户。” 42耶稣对他们说:
  “‘匠人所丢弃的石头
  已作了房角的头块石头。
  这是主所做的,
  在我们眼中看为奇妙。’
这段经文你们从来没有念过吗?
43所以我告诉你们,上帝的国必从你们夺去,赐给那能结果子的民。 44谁跌在这石头上,一定会跌得粉碎;这石头掉在谁的身上,就要把谁压得稀烂。
45祭司长和法利赛人听见他的比喻,就看出他是指着他们说的。 46他们想要捉拿他,但是惧怕众人,因为众人认为他是先知。