10

Các sứ giả của Đa-vít bị vua dân Am-môn sỉ nhục

1 Sau việc ấy, vua dân Am-môn băng, và Ha-nun, con trai người, kế vị. 2 Đa-vít nói: Ta muốn làm ơn cho Ha-nun, con trai của Na-hách, như cha người đã làm ơn cho ta. Vậy, Đa-vít sai tôi tớ mình đi đến an ủi người về sự chết của cha người; các tôi tớ của Đa-vít đến trong xứ của dân Am-môn. 3 Nhưng các quan trưởng của dân Am-môn nói cùng Ha-nun, chúa mình, rằng: Ông tưởng rằng Đa-vít sai những kẻ an ủi đến cùng ông là vì tôn kính cha ông sao? Đa-vít sai những tôi tớ người đến cùng ông, há chẳng phải vì muốn xem xét thành, do thám nó đặng phá diệt đi chăng? 4 Vậy, Ha-nun bắt các tôi tớ của Đa-vít, cạo phân nửa râu họ, cắt phân nửa quần áo cho đến nửa thân mình; đoạn cho họ đi về. 5 Có người thuật lại việc nầy cùng Đa-vít; người bèn sai kẻ đi đón mấy người ấy, vì họ lấy làm hổ thẹn lắm. Vua sai bảo rằng: Hãy ở tại Giê-ri-cô cho đến chừng râu của các ngươi đã mọc lại; đoạn các ngươi sẽ trở về.

Dân Am-môn và dân Sy-ri bị thất trận

6 Khi dân Am-môn thấy mình bị Đa-vít gớm ghét, bèn sai người đi chiêu mộ dân Sy-ri ở Bết-rê-hốt và ở Xô-ba, số chừng hai vạn lính bộ; lại chiêu mộ vua Ma-a-ca với một ngàn người, và một vạn hai ngàn người ở xứ Tóp. 7 Đa-vít hay được điều đó, liền sai Giô-áp với các dõng sĩ của đạo binh mình đi đánh chúng nó. 8 Dân Am-môn kéo ra, dàn trận tại nơi cửa thành, còn dân Sy-ri ở Xô-ba và ở Rê-hốp, những người ở Tóp và ở Ma-a-ca đều đóng riêng ra trong đồng bằng.
9 Giô-áp thấy quân giặc hãm đánh đằng trước và đằng sau, bèn chọn người lính trong đạo tinh binh Y-sơ-ra-ên, và dàn binh đó ra cùng dân Sy-ri; 10 còn binh còn lại, người trao cho A-bi-sai, em mình, đặng bày trận đối cùng dân Am-môn. 11 Người nói cùng A-bi-sai rằng: Nếu dân Sy-ri mạnh hơn anh, em sẽ đến giúp anh; nhưng nếu dân Am-môn mạnh hơn em, anh sẽ đến giúp em. 12 Hãy vững lòng bền chí, đánh giặc cách can đảm, vì dân sự ta và vì các thành của Đức Chúa Trời chúng ta; nguyện Đức Giê-hô-va làm theo ý Ngài lấy làm tốt! 13 Đoạn, Giô-áp với quân lính theo người đều đến gần, giao chiến cùng dân Sy-ri; chúng chạy trốn trước mặt người. 14 Bấy giờ, vì dân Am-môn thấy dân Sy-ri chạy trốn, thì chúng cũng chạy trốn khỏi trước mặt A-bi-sai, và vào trong thành. Giô-áp lìa khỏi dân Am-môn mà trở về Giê-ru-sa-lem.
15 Dân Sy-ri thấy mình bị dân Y-sơ-ra-ên đánh bại, bèn nhóm hiệp lại. 16 Ha-đa-rê-xe sai chiêu dân Sy-ri ở bên kia sông; chúng nó đến Hê-lam, có Sô-bác làm tổng binh của Ha-đa-rê-xe, quản suất. 17 Nghe tin nầy, Đa-vít hiệp lại hết thảy Y-sơ-ra-ên, đi ngang qua Giô-đanh, kéo đến Hê-lam. Dân Sy-ri dàn trận đối cùng Đa-vít, và giao chiến cùng người. 18 Nhưng chúng chạy trốn trước mặt Y-sơ-ra-ên. Đa-vít giết bảy trăm xe binh của dân Sy-ri, và bốn muôn lính kị. Người cũng giết Sô-bác, tổng binh của chúng nó, và nó chết tại đó. 19 Khi các vua chư hầu của Ha-đa-rê-xe thấy mình bị Y-sơ-ra-ên đánh bại, thì lập hòa cùng Y-sơ-ra-ên và phục dịch họ; dân Sy-ri không còn dám giúp dân Am-môn nữa.

10

击败亚扪人和亚兰人

(代上19.1-19)

1此后,亚扪人的王死了,他儿子哈嫩接续他作王。 2大卫说:“哈嫩的父亲拿辖怎样向我施恩,我也要怎样向哈嫩施恩。”于是大卫派臣仆为他的父亲安慰他。当大卫的臣仆到了亚扪人的境内, 3亚扪人的领袖对他们的主哈嫩说:“大卫派人来安慰你,你看他是要尊敬你父亲吗?大卫派臣仆到你这里,不是为了要窥探侦察,而倾覆这城吗?” 4哈嫩就抓住大卫的臣仆,把他们的胡须剃去一半,又割断他们下半截的袍子,露出下体,然后放了他们。 5有人告诉大卫,他就派人去迎接他们,因为这些人觉得很羞耻。王说:“可以住在耶利哥,等到胡须长出来再回来。”
6亚扪人看到大卫憎恶他们,就派人去雇用伯.利合亚兰人和琐巴亚兰人,步兵二万,以及玛迦王的人一千、陀伯人一万二千。 7大卫听见了,就派约押和所有勇猛的军队出去。 8亚扪人出来,在城门前摆阵;琐巴利合亚兰人、陀伯人,以及玛迦人另外在郊野摆阵。
9约押看见战阵对着他前后摆列,就把从以色列所有精兵中挑选出来的,摆阵迎战亚兰人。 10他把其余的兵交在他兄弟亚比筛手里,亚比筛就摆阵迎战亚扪人。 11约押亚比筛说:“亚兰人若强过我,你就来帮助我;亚扪人若强过你,我就去帮助你。 12你要刚强,我们要为自己的百姓,为我们上帝的城镇奋勇。愿耶和华照他所看为好的去做!” 13于是,约押和跟随他的士兵前进攻打亚兰人;亚兰人在他面前逃跑。 14亚扪人见亚兰人逃跑,他们也在亚比筛面前逃跑进城。约押就离开亚扪人,回耶路撒冷去了。
15亚兰人见自己被以色列打败,就集合起来。 16哈大底谢派人去,把大河那边的亚兰人调来;他们到了希兰,由哈大底谢的将军朔法在他们前面率领。 17有人告诉大卫,他就聚集以色列众人过约旦河,来到希兰亚兰人迎着大卫摆阵,与他打仗。 18亚兰人在以色列人面前逃跑。大卫杀了亚兰七百辆战车的士兵,四万骑兵,又击杀亚兰的将军朔法,他就死在那里。 19哈大底谢属下的诸王见自己被以色列打败,就与以色列讲和,臣服他们。于是亚兰人害怕,不再帮助亚扪人了。