18

Sự cao trọng thật.– Các gương xấu

(Mac 9:33-37,43-49; Lu 9:46-48; 17:1-2; 15:3-7)

1 Trong lúc đó, môn đồ lại gần Đức Chúa Jêsus, mà hỏi rằng: Ai là lớn hơn hết trong nước thiên đàng? 2 Đức Chúa Jêsus gọi một đứa trẻ đến, để ở giữa môn đồ, 3 mà phán rằng: Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu các ngươi không đổi lại và nên như đứa trẻ, thì chẳng được vào nước thiên đàng đâu. 4 Vậy, hễ ai trở nên khiêm nhường như đứa trẻ nầy, sẽ là lớn hơn hết trong nước thiên đàng. 5 Hễ ai vì danh ta chịu tiếp một đứa trẻ thể nầy, tức là chịu tiếp ta. 6 Song, nếu ai làm cho một đứa trong những đứa nhỏ nầy đã tin ta sa vào tội lỗi, thì thà buộc cối đá vào cổ, mà quăng nó xuống đáy biển còn hơn.
7 Khốn nạn cho thế gian vì sự gây nên phạm tội! Vì sự gây nên phạm tội phải có; song khốn nạn thay cho ai là kẻ gây nên phạm tội! 8 Nếu tay hay là chân ngươi làm cho ngươi sa vào tội lỗi, hãy chặt và ném nó cho xa ngươi đi; vì thà ngươi què chân hay là cụt tay mà vào nơi hằng sống, còn hơn là đủ cả hai tay hay là hai chân mà bị quăng vào lửa đời đời. 9 Nếu con mắt ngươi làm cho ngươi sa vào tội lỗi, thì hãy móc mà ném cho xa ngươi đi; vì thà ngươi một mắt mà vào nơi hằng sống, còn hơn là đủ hai mắt mà bị quăng vào lửa địa ngục.
10 Hãy giữ mình đừng khinh dể một đứa nào trong những đứa trẻ nầy; vì ta bảo các ngươi, các thiên sứ của chúng nó trên trời thường thấy mặt Cha ta, là Đấng ở trên trời. 12 Các ngươi tưởng thế nào? Nếu người nào có một trăm con chiên, một con bị lạc mất đi, thì há chẳng để chín mươi chín con lại trên núi, mà đi kiếm con đã lạc mất sao? 13 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, nếu người kiếm lại được, thì lấy làm vui mừng về con đó hơn chín mươi chín con không lạc. 14 Cũng thể ấy, Cha các ngươi ở trên trời không muốn cho một đứa nào trong những đứa trẻ nầy phải hư mất.

Sự tha tội. – Ví dụ về đầy tớ không thương xót

15 Nếu anh em ngươi phạm tội cùng ngươi, thì hãy trách người khi chỉ có ngươi với một mình người; như người nghe lời, thì ngươi được anh em lại. 16 Ví bằng không nghe, hãy mời một hai người đi với ngươi, hầu cứ lời hai ba người làm chứng mà mọi việc được chắc chắn. 17 Nếu người không chịu nghe các người đó, thì hãy cáo cùng Hội thánh, lại nếu người không chịu nghe Hội thánh, thì hãy coi người như kẻ ngoại và kẻ thâu thuế vậy. 18 Quả thật, ta nói cùng các ngươi, hễ điều gì mà các ngươi buộc ở dưới đất thì cũng sẽ buộc ở trên trời, và điều gì mà các ngươi mở ở dưới đất thì cũng sẽ mở ở trên trời. 19 Quả thật, ta lại nói cùng các ngươi, nếu hai người trong các ngươi thuận nhau ở dưới đất mà cầu xin không cứ việc chi, thì Cha ta ở trên trời sẽ cho họ. 20 Vì nơi nào có hai ba người nhân danh ta nhóm nhau lại, thì ta ở giữa họ.
21 Phi-e-rơ bèn đến gần Đức Chúa Jêsus mà hỏi rằng: Thưa Chúa, nếu anh em tôi phạm tội cùng tôi, thì sẽ tha cho họ mấy lần? Có phải đến bảy lần chăng? 22 Ngài đáp rằng: Ta không nói cùng ngươi rằng đến bảy lần đâu, nhưng đến bảy mươi lần bảy.
23 Vậy nên, nước thiên đàng giống như vua kia, muốn tính sổ với các đầy tớ mình. 24 Khi vua khởi soát sổ, thì có người đem nộp một tên kia mắc nợ vua một vạn ta-lâng. 25 Bởi vì người chẳng có gì mà trả, thì chủ dạy bán người, vợ con và gia tài người, đặng trả nợ. 26 Kẻ đầy tớ nầy bèn sấp mình xuống nơi chân chủ mà xin rằng: Thưa chủ, xin giãn cho tôi, thì tôi sẽ trả hết! 27 Chủ bèn động lòng thương xót, thả người về, và tha nợ cho. 28 Nhưng khi đầy tớ đó ra về, gặp một người trong bạn làm việc, có thiếu mình một trăm đơ-ni-ê, thì nắm bóp cổ bạn mà nói rằng: Hãy trả nợ cho ta! 29 Người bạn sấp mình xuống mà nài xin rằng: Xin giãn cho tôi, thì tôi sẽ trả cho anh. 30 Song người chẳng khứng, cứ việc bắt bỏ tù cho đến khi trả hết nợ. 31 Các bạn thấy vậy, buồn lắm, đến thuật lại cùng chủ mình mọi điều đã xảy ra. 32 Chủ bèn đòi đầy tớ ấy đến mà nói rằng: Hỡi đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết nợ cho ngươi, vì ngươi cầu xin ta; 33 ngươi há lại chẳng nên thương xót bạn làm việc ngươi như ta đã thương xót ngươi sao? 34 Chủ nổi giận, phú nó cho kẻ giữ ngục cho đến khi nào trả xong hết nợ. 35 Nếu mỗi người trong các ngươi không hết lòng tha lỗi cho anh em mình, thì Cha ta ở trên trời cũng sẽ xử với các ngươi như vậy.

18

Hlơi Pô Yom Pơphan Hloh

(Markôs 9:33-37; Luk 9:46-48)

1Amăng mông anŭn, ƀing ding kơna Yêsu nao pơ Yêsu laih anŭn tơña tui anai, “Hlơi pô jing yom pơphan hloh amăng Dêh Čar Ơi Adai lĕ?”
2Yêsu iâu rai sa čô čơđai laih anŭn brơi gơ̆ dŏ dơ̆ng tŏng krah ƀing gơñu, 3laih anŭn laĭ tui anai, “Kâo laĭ kơ ƀing gih sĭt biă mă, tơdah ƀing gih ƀu pơplih hĭ kơnuih gih laih anŭn ƀu jing hĭ hrup hăng čơđai anai ôh, ƀing gih ƀu či dưi jing ană plei Dêh Čar Ơi Adai ôh. 4Hơnŭn yơh, hlơi pô luă gŭ ñu pô hrup hăng čơđai anai, ñu anŭn yơh jing yom pơphan hloh amăng Dêh Čar Ơi Adai. 5Laih anŭn hlơi pô tŭ ju̱m sa čô čơđai anet hrup hăng anai yuakơ gơ̆ đaŏ kơ Kâo, ñu anŭn ăt tŭ ju̱m Kâo mơ̆n.”

Tơlơi Plư Pơlê̆ Lui Hĭ Tơlơi Đaŏ Kơ Yêsu

(Markôs 9:42-48; Luk 17:1, 2)

6Yêsu pơtô dơ̆ng tui anai, “Tơdah hlơi pô plư kơ ƀing đaŏ kơ Kâo hrup hăng čơđai anet lui hĭ tơlơi đaŏ ñu kơ Kâo, ñu anŭn dưi ƀiă kơ arăng akă hĭ rơsŭng pơtâo ƀơi tơkuai ñu laih anŭn glŏm hĭ ñu amăng tŏng krah ia rơsĭ. 7Răm ƀăm yơh kơ mơnuih lŏm kơ lŏn tơnah anai yuakơ hơmâo lu tơlơi plư ngă kơ ƀing mơnuih lui hĭ tơlơi đaŏ gơñu kơ Kâo. Tơlơi plư anŭn či hơmâo nanao, samơ̆ răm ƀăm yơh kơ pô plư ngă brơi kơ ƀing mơnuih anŭn lui hĭ tơlơi đaŏ anŭn.”
8“Laih anŭn tơdah tơngan gih ƀôdah tơkai gih ngă kơ ƀing gih lui hĭ tơlơi đaŏ gih kơ Kâo, brơi kơ ƀing gih čŏng glŏm lui hĭ ƀĕ tơngan ƀôdah tơkai anŭn mơ̆ng ƀing gih. Hiam hloh kơ ƀing gih kơnơ̆ng hơmâo sa ƀĕ tơngan ƀôdah sa ƀĕ tơkai đôč samơ̆ dưi mŭt amăng tơlơi hơdip sĭt, jing hiam hloh kơ ƀing gih wơ̆t tơdah hơmâo abih dua ƀĕ tơngan ƀôdah dua ƀĕ tơkai samơ̆ trŭn nao amăng dơnao apui hlŏng lar. 9Laih anŭn tơdah mơta gih ngă kơ ƀing gih lui hĭ tơlơi đaŏ gih kơ Kâo, brơi kơ ƀing gih ƀlăč glŏm lui hĭ bĕ mơta anŭn mơ̆ng ƀing gih. Hiam hloh kơ ƀing gih hơmâo sa sar mơta samơ̆ ƀing gih dưi mŭt amăng tơlơi hơdip sĭt, jing hiam hloh kơ ƀing gih wơ̆t tơdah hơmâo dua sar mơta samơ̆ trŭn amăng dơnao apui.”

Sa Drơi Triu Rơngiă

(Luk 15:3-7)

10Yêsu pơtô dơ̆ng tui anai, “Anăm ƀing gih djik djak kơ sa čô amăng ƀing đaŏ kơ Kâo hrup hăng čơđai anet ôh. Kâo laĭ kơ ƀing gih, ƀing ling jang hiam gơñu, jing ƀing wai pơgang gơñu, dŏ mă bruă nanao ƀơi anăp Ama Kâo pơ adai adih. 11Yuakơ anŭn yơh, Kâo, jing Ană Mơnuih, rai kiăng kơ pơklaih mơnuih răm rơngiă.
12“Hơget tơlơi ƀing gih pơmĭn lĕ? Tơdah sa čô mơnuih hơmâo sa-rơtuh drơi triu, samơ̆ sa drơi amăng tơpul triu anŭn đuaĭ ataih hĭ jrôk jơlan. Tui anŭn, hơget tơlơi pô triu anŭn či ngă lĕ? Sĭt yơh ñu či lui brơi duapănpluh-duapăn drơi dŏ ƀơ̆ng ƀơi bŏl čư̆ laih anŭn đuaĭ hyu sem sa drơi triu đuaĭ jrôk jơlan anŭn yơh. 13Kâo laĭ sĭt biă mă kơ ƀing gih, tơdang ñu ƀuh laih triu jrôk anŭn, ñu hơ̆k mơak biă mă yuakơ triu anŭn hloh kơ duapănpluh-duapăn drơi dŏ glaĭ ƀu hơmâo đuaĭ jrôk ôh. 14Ăt hrup hăng anŭn mơ̆n, Ama gih pơ adai adih Ñu ƀu kiăng ôh kơ sa čô amăng ƀing đaŏ anŭn răm rơngiă hĭ.”

Tơdah Ayŏng Adơi Đaŏ Ih Pơsoh Hĭ Ih

15Yêsu pơtô dơ̆ng tui anai, “Tơdah ayŏng adơi đaŏ ih pơsoh hĭ ih, brơi kơ ih nao ƀuăh pơtô ñu bĕ kơnơ̆ng hơjăn dua ƀing gih đôč. Tơdah ñu hơmư̆ kơ tơlơi ih ƀuăh anŭn, ƀing gih či hơmâo glaĭ ayŏng adơi gih yơh. 16Samơ̆ tơdah ñu ƀu kiăng hơmư̆ ôh tơlơi ih ƀuăh pơtô anŭn, brơi kơ ih iâu ba bĕ sa dua čô pơkŏn nao hrŏm hăng ih kiăng kơ ngă tui Tơlơi Ơi Adai Pơhiăp anai, ‘Rĭm tơlơi ƀuăh pơtô khŏm hơmâo dua klâo čô ngă gơ̆ng jơlan brơi.’ 17Tơdah ñu hơngah ƀu kiăng hơmư̆ ôh kơ tơlơi anŭn, brơi kơ ƀing gih ruai glaĭ bĕ tơlơi anŭn kơ ƀing djru đaŏ. Hơnăl tuč, wơ̆t tơdah ƀing djru đaŏ ƀuăh pơtô kơ ñu samơ̆ ñu ăt hơngah ƀu kiăng hơmư̆ mơ̆n, yap bĕ ñu kar hăng mơnuih ƀu đaŏ ƀôdah kar hăng mơnuih ring jia soh sat.
18“Kâo laĭ sĭt biă mă kơ ƀing gih, hơget tơlơi ƀing gih khuă ƀơi lŏn tơnah anai, Ơi Adai ăt či khuă hĭ tơlơi anŭn mơ̆n. Laih anŭn hơget tơlơi ƀing gih pŏk ƀơi lŏn tơnah anai, Ơi Adai či pŏk hĭ tơlơi anŭn mơ̆n.
19“Laih anŭn Kâo laĭ kơ ƀing gih dơ̆ng, tơdah dua čô amăng ƀing gih ƀơi lŏn tơnah pơtŭ ư kơ hơget tơlơi ƀing gih kiăng kơ kwưh rơkâo mơ̆ng Ama Kâo pơ adai adih, Ñu či pha brơi kơ ƀing gih hơget tơlơi ƀing gih rơkâo anŭn yơh. 20Kâo laĭ tui anŭn yuakơ pơpă anih hơmâo dua klâo čô pơgop glaĭ amăng anăn Kâo, pơ anŭn yơh Kâo či dŏ hrŏm hăng ƀing gơñu.”

Pơhơmutu Kơ Pô Khua Moa Ƀu Thâo Pap Brơi

21Giŏng anŭn, Pêtrôs rai pơ Yêsu laih anŭn tơña tui anai, “Ơ Khua ăh, tơdah ayŏng adơi đaŏ kâo nanao pơsoh pơkơdơ̆ng glaĭ hăng kâo, hơdôm wơ̆t kâo khŏm pap brơi kơ ñu lĕ? Djơ̆ mơ̆ kâo dưi pap brơi kơ ñu truh kơ tơjuh wơ̆t?”
22Yêsu laĭ glaĭ kơ ñu tui anai, “Kâo laĭ kơ ih, ƀu djơ̆ truh kơ tơjuh wơ̆t ôh samơ̆ brơi kơ ih pap brơi bĕ kơ ñu amăng tơjuhpluh wơ̆t tơjuh.
23“Tui anŭn, brơi kơ ƀing gih pơmĭn bĕ kơ tơlơi ƀing ană plei Dêh Čar Ơi Adai khŏm pap brơi kơ tơdruă kar hăng tơlơi pơhơmutu anai: Sa čô pơtao kiăng yap glaĭ hơdôm hơnưh ƀing khua moa ñu đo̱m kơ ñu. 24Tơdang ñu čơdơ̆ng yap hơdôm hơnưh anŭn, arăng ba rai pơ ñu sa čô mơnuih đo̱m kơ ñu hơnưh sa-rơbăn prăk talang yom biă mă. 25Yuakơ pô đo̱m hơnưh lu anŭn ƀu hơmâo dram gơnam kiăng kơ kla hơnưh ñu ôh, tui anŭn pơtao anŭn pơđar kơ ƀing ding kơna ñu mă sĭ hĭ pô đo̱m hơnưh anŭn wơ̆t hăng ană bơnai gơ̆ laih anŭn abih mŭk dram sang gơ̆ mơ̆n kiăng kơ kla glaĭ hĭ hơnưh ñu anŭn.
26“Khua moa anŭn tŏ tơŭt bon ƀơi anăp pơtao anŭn hăng kwưh rơkâo tui anai, ‘Ơ pơtao ăh, rơkâo kơ ih gir añ dŏ tơguan brơi kơ kâo đa laih anŭn kâo či kla glaĭ kơ ih abih hơnưh kâo đo̱m anŭn.’ 27Giŏng anŭn, pơtao anŭn glưh pran jua pap kơ ñu laih anŭn lŏm pơsir hĭ abih hơdôm hơnưh ñu đo̱m anŭn, laih anŭn brơi kơ ñu glaĭ rơngai yơh.
28“Samơ̆ tơdang khua moa anŭn tơbiă laih, ñu bưp sa čô gơyut gơyâo ñu đo̱m hơnưh kơ ñu kơnơ̆ng sa-rơtuh prăk denari đôč. Ñu kơsung nao mă ket tơkuai gơ̆ laih anŭn pơhiăp kơ gơ̆ tui anai, ‘Kla bĕ hơdôm prăk ih đo̱m kơ kâo!’
29“Pô gơyut ñu anŭn tŏ tơŭt bon ƀơi anăp ñu hăng kwưh rơkâo, ‘Rơkâo kơ ih gir añ dŏ tơguan brơi kơ kâo đa laih anŭn kâo či kla glaĭ kơ ih abih bang hơnưh kâo đo̱m anŭn.’
30“Samơ̆ pô khua moa anŭn hơngah ƀu tŭ ôh. Ñu mă ba gơ̆ nao krư̆ amăng sang mơnă tơl gơyut ñu anŭn kla glaĭ hơnưh gơ̆ đo̱m anŭn. 31Tơdang anŭn, ƀing gơyut gơyâo ñu pơkŏn ƀuh tơlơi ñu hơmâo ngă laih tui anŭn, ƀing gơñu rơngot biă mă laih anŭn nao ruai glaĭ hơdôm tơlơi truh anŭn kơ pơtao gơñu.
32“Giŏng anŭn, pơtao anŭn iâu rai pô khua moa anŭn hăng pơhiăp kơ ñu tui anai, ‘Ơ ding kơna sat ƀai ăh, kâo lŏm brơi laih abih bang hơnưh ih đo̱m kơ kâo yuakơ ih rơkâo kơ kâo pap mơñai brơi kơ ih. 33Hiư̆m ngă, ih ƀu glưh pran jua pap kơ gơyut ih anŭn kar hăng kâo hơmâo pap laih kơ ih ôh hă?’ 34Pơtao ñu hil biă mă kơ khua moa anŭn laih anŭn jao hĭ ñu kơ khua sang mơnă kiăng kơ tŭ tơlơi pơkơhma̱l, tơl ñu khŏm kla glaĭ abih bang hơnưh ñu đo̱m kơ pơtao anŭn mơtam yơh.”
35Yêsu klah čŭn tui anai, “Anŭn yơh jing hiư̆m bruă Ama Kâo pơ adai adih či ngă kơ rĭm čô amăng ƀing gih tơdah ƀing gih ƀu pap brơi ôh tơlơi soh sat ayŏng adơi đaŏ gih mơ̆ng pran jua gih.”