10

Pha-ra-ôn bị tai vạ nữa, khứng thả dân Y-sơ-ra-ên đi, rồi lại nuốt lời

1 Đức Giê-hô-va phán cùng Môi-se rằng: Hãy đi đến Pha-ra-ôn, vì ta đã làm rắn lòng người và lòng quần thần, để làm cho các dấu lạ của ta tỏ ra giữa họ, 2 hầu cho ngươi thuật cùng con và cháu mình những công việc to tát ta đã làm trên dân Ê-díp-tô, các dấu lạ ta đã làm giữa vòng họ, đặng các ngươi biết rằng ta là Đức Giê-hô-va. 3 Môi-se và A-rôn bèn đi đến Pha-ra-ôn mà tâu rằng: Giê-hô-va là Đức Chúa Trời dân Hê-bơ-rơ, có phán như vầy: Ngươi không chịu hạ mình trước mặt ta cho đến chừng nào? Hãy tha dân ta đi, để chúng nó hầu việc ta. 4 Nếu từ chối, không cho dân ta đi, nầy, ngày mai ta sẽ sai cào cào đến địa phận ngươi; 5 nó sẽ phủ rợp trên mặt đất, người ta chẳng còn thấy đất nữa; nó sẽ cắn xả những vật chi còn lại, tức vật nào trận mưa đá còn chừa lại; nó cũng cắn xả những cây mọc ngoài đồng ruộng các ngươi, 6 vào đầy cung điện ngươi, dinh thất của quần thần ngươi, và nhà cửa của người Ê-díp-tô: ấy là một điều tổ phụ ngươi, đến đỗi thủy tổ ngươi, cũng chẳng bao giờ thấy từ khi họ đã có trên mặt đất cho đến ngày nay. Đoạn, Môi-se xây mặt lui ra khỏi Pha-ra-ôn. 7 Quần thần Pha-ra-ôn tâu rằng: Đến chừng nào người nầy mới thôi gài bẫy ta? Hãy tha dân ấy đi, để chúng nó hầu việc Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng nó! Bệ-hạ há chưa biết rằng nước Ê-díp-tô đã bị nguy vong sao?
8 Họ bèn truyền đòi Môi-se và A-rôn trở lại cùng Pha-ra-ôn; người nói rằng: Hãy đi hầu việc Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi. Hết thảy những ai là người phải đi? 9 Môi-se tâu rằng: Chúng tôi đi, sẽ đem nam phụ lão ấu và chiên bò theo, vì về phần chúng tôi, ấy là một lễ của Đức Giê-hô-va. 10 Pha-ra-ôn bèn nói rằng: Cầu xin Đức Giê-hô-va ở cùng các ngươi! Hồ dễ ta cho các ngươi cùng con cái đều đi sao! Không! quả thật không cho đâu, vì các ngươi có mưu ác! 11 Không được vậy đâu, chỉ các ngươi, là đàn ông, phải đi hầu việc Đức Giê-hô-va, vì là điều các ngươi đã xin. Đoạn, họ bèn đuổi Môi-se và A-rôn khỏi trước mặt Pha-ra-ôn.

Tai vạ thứ tám: cào cào

12 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi ra trên xứ Ê-díp-tô, đặng khiến cào cào tràn lên xứ đó, cắn xả rau cỏ và mọi vật chi trên đất mưa đá còn chừa lại. 13 Vậy, Môi-se bèn giơ gậy mình ra trên xứ Ê-díp-tô, thì Đức Giê-hô-va dẫn ngọn gió đông thổi trên xứ suốt ngày và đêm đó; qua sáng mai gió đông đã dẫn cào cào đến. 14 Cào cào tràn lên khắp cả xứ Ê-díp-tô, và sa xuống trong địa hạt xứ ấy nhiều vô số. Trước kia chẳng bao giờ có bằng số đó, sau nầy cũng chẳng hề sẽ có bằng như vậy. 15 Cào cào bao phủ khắp mặt đất của cả xứ, và xứ thành ra tối tăm, cắn xả các rau cỏ ngoài đồng cùng trái cây mà mưa đá còn chừa lại; trong khắp xứ Ê-díp-tô chẳng còn chút xanh tươi chi cho cây cối hay là cho cỏ rau ở ngoài đồng ruộng nữa.
16 Pha-ra-ôn vội đòi Môi-se và A-rôn đến mà phán rằng: Trẫm đã phạm tội cùng Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, và cùng các ngươi nữa. 17 Nhưng bây giờ, xin xá tội cho trẫm lần nầy; và hãy cầu giùm Giê-hô-va Đức Chúa Trời các ngươi, hầu cho ít nữa Ngài khiến xa trẫm cái vạ chết nầy. 18 Môi-se bèn lui ra khỏi Pha-ra-ôn, và khẩn nguyện Đức Giê-hô-va. 19 Đức Giê-hô-va dẫn ngọn gió tây đến rất mạnh, đem cào cào đi đuổi xuống Biển Đỏ; khắp địa hạt Ê-díp-tô chẳng còn một con cào cào nào. 20 Nhưng Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng; người chẳng tha dân Y-sơ-ra-ên đi.

Tai vạ thứ chín: sự tối tăm. – Pha-ra-ôn từ chối lần chót

21 Đức Giê-hô-va bèn phán cùng Môi-se rằng: Hãy giơ tay ngươi lên trời, hầu cho trên xứ Ê-díp-tô có sự tối tăm dày đến đỗi người ta rờ đụng đến được. 22 Vậy, Môi-se giơ tay mình lên trời, bèn có sự tối tăm rất dày trong ba ngày tại xứ Ê-díp-tô; 23 trong ba ngày đó người ta không thấy nhau được, không ai nhớm khỏi chỗ mình được. Nhưng trong chốn dân Y-sơ-ra-ên ở thì có ánh sáng cho họ.
24 Pha-ra-ôn bèn đòi Môi-se mà phán rằng: Hãy đi hầu việc Đức Giê-hô-va; con trẻ các ngươi đi theo nữa; chỉ bầy chiên và bò ở lại thôi. 25 Nhưng Môi-se tâu rằng: Chính bệ hạ hãy cấp cho chúng tôi các con sinh và vật chi dùng làm của lễ thiêu để dâng cho Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi. 26 Các bầy lục súc sẽ theo chúng tôi nữa, không còn để lại một móng chân nào; vì chúng tôi sẽ dùng mấy con thú đó mà hầu việc Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng tôi, Chúng tôi biết vật chi dùng để thờ phượng Đức Giê-hô-va, chỉ khi nào sẽ đến nơi đó. 27 Nhưng Đức Giê-hô-va làm cho Pha-ra-ôn cứng lòng, nên người không khứng cho dân Y-sơ-ra-ên đi. 28 Pha-ra-ôn nói rằng: Hãy lui ra khỏi ta cho rảnh! Khá giữ mình đừng thấy mặt ta nữa, vì ngày nào ngươi thấy mặt ta thì sẽ chết! 29 Môi-se bèn nói rằng: Bệ-hạ nói phải lắm; tôi chẳng hề thấy mặt bệ hạ nữa đâu.

10

Khul Kơtop

1Giŏng anŭn, Yahweh pơhiăp hăng Môseh tui anai, “Nao pơ Pharaoh bĕ, yuakơ Kâo hơmâo pơkhăng hĭ laih pran jua ñu laih anŭn pran jua ƀing khua moa ñu, tui anŭn Kâo dưi ngă hơdôm gru tơlơi mơyang Kâo anai amăng ƀing gơñu, 2tui anŭn yơh ih či dưi ră ruai kơ ƀing ană bă ih laih anŭn kơ ƀing tơčô tơčĕ ih kơ tơlơi Kâo pơtơnap ƀing Êjip laih anŭn hiư̆m Kâo hơmâo ngă laih tơlơi mơyang Kâo amăng ƀing gơñu, tui anŭn ih dưi thâo krăn Kâo yơh jing Yahweh.”
3Tui anŭn, Môseh hăng A̱rôn nao pơ pơtao Pharaoh hăng laĭ tui anai, “Anai yơh jing tơlơi Yahweh Ơi Adai ƀing Hêbrơ laĭ, ‘Hơbĭn ih či luă gŭ ih pô ƀơi anăp Kâo lĕ? Brơi bĕ ƀing ană plei Kâo tơbiă nao, tui anŭn ƀing gơñu či kơkuh pơpŭ kơ Kâo yơh. 4Tơdah ih hơngah ƀu brơi kơ ƀing gơñu tơbiă nao ôh, Kâo či ba rai khul kơtop amăng lŏn čar ih anai hrơi pơgi. 5Khul kơtop anŭn či go̱m hĭ bă anih lŏn, tui anŭn arăng ƀu thâo ƀuh tơnah ôh. Gơñu či ƀơ̆ng hĭ abih añăm tăm ih dŏ glaĭ ƀiă tơdơi kơ hơjan ple̱r anŭn, wơ̆t hăng rĭm kơyâo hlak bluh đĭ amăng khul đang hơma ih. 6Gơñu či pơbă amăng sang ih laih anŭn amăng khul sang ƀing khua moa ih, laih anŭn amăng abih bang sang ƀing Êjip mơ̆n; anai jing tơlơi ƀing ama ih laih anŭn ƀing ơi adon ih kŏn thâo ƀuh lơi čơdơ̆ng mơ̆ng hrơi ƀing gơñu dŏ amăng anih lŏn anai hlŏng truh kơ tă anai.’ ” Giŏng anŭn, Môseh wir đuaĭ hĭ mơ̆ng Pharaoh.
7Ƀing khua moa Pharaoh pơhiăp hăng pơtao gơñu, “Hơbĭn sui dơ̆ng mơnuih anai ƀu či brơi dơ̆ng tah kơ ƀing ta tơlơi truh sat lĕ? Brơi kơ ƀing mơnuih anai đuaĭ bĕ, tui anŭn ƀing gơñu dưi nao kơkuh pơpŭ kơ Yahweh Ơi Adai gơñu. Ih ƀu thâo krăn ôh hă čar Êjip anai răm rai laih?”
8Giŏng anŭn, arăng ba rai Môseh laih anŭn A̱rôn kơ Pharaoh, ñu laĭ, “Nao bĕ, kơkuh pơpŭ kơ Yahweh Ơi Adai gih bĕ. Samơ̆ hlơi pô či nao lĕ?”
9Môseh laĭ glaĭ, “Ƀing gơmơi či nao wơ̆t hăng ƀing čơđai laih anŭn tha, wơ̆t hăng ƀing ană đah rơkơi đah kơmơi gơmơi, laih anŭn wơ̆t hăng tơpul triu laih anŭn hlô mơnơ̆ng, yuakơ ƀing gơmơi či pơkra hrơi phet kơ Yahweh.”
10Pharaoh laĭ tui anai, “Rơkâo kơ Yahweh dŏ hrŏm hăng ƀing gih; tơdah brơi ƀing gih nao hăng djă̱ ba đah kơmơi laih anŭn ƀing ană bă gih! Sĭt ƀing gih či hơmâo mơneč sat pơkơdơ̆ng glaĭ hăng kâo yơh. 11Ƀu dưi ôh! Kơnơ̆ng ƀing đah rơkơi đôč dưi nao hăng kơkuh pơpŭ kơ Yahweh, yuakơ anŭn yơh jing tơlơi ƀing gih tơña rơkâo.” Giŏng anŭn, arăng ba Môseh hăng A̱rôn đuaĭ hĭ mơ̆ng anăp Pharaoh yơh.
12Laih anŭn Yahweh pơhiăp hăng Môseh tui anai, “Yơr tơbiă bĕ tơngan ih ƀơi Êjip tui anŭn khul kơtop dưi pơbă amăng anih lŏn hăng ƀơ̆ng pơrai hĭ rĭm kơyâo pơtâo čăt đĭ amăng khul đang hơma, jing khul kơyâo pơtâo dŏ glaĭ mơ̆ng hơjan ple̱r.”
13Tui anŭn, Môseh yơr tơbiă gai jra ñu ƀơi Êjip, tui anŭn Yahweh ngă brơi kơ angĭn gah ngŏ̱ thut găn anih lŏn anai amăng abih hrơi hăng mlam anŭn. Truh mơguah angĭn hơmâo ba rai khul kơtop yơh. 14Khul kơtop anŭn kơsung rai amăng abih anih lŏn Êjip laih anŭn dŏ amăng rĭm anih amăng čar anŭn lu biă mă. Mơ̆ng hlâo ƀu hơmâo ôh khul kơtop hrup hăng anŭn laih anŭn ăt ƀu či hơmâo dơ̆ng lơi hrup hăng anŭn tơdơi adih. 15Khul kơtop anŭn go̱m hĭ anih lŏn tơl jing hĭ jŭ̱. Gơñu ƀơ̆ng abih añăm tăm dŏ glaĭ tơdơi kơ hơjan ple̱r; rĭm kơyâo pơtâo čăt đĭ amăng đang hơma laih anŭn boh čroh ƀơi khul kơyâo. Ƀu hơmâo hla mơtah ôh dŏ glaĭ ƀơi kơyâo ƀôdah ƀơi añăm tăm amăng abih anih lŏn Êjip.
16Tañ mơtam Pharaoh iâu rai Môseh hăng A̱rôn laih anŭn laĭ, “Kâo hơmâo ngă soh pơkơdơ̆ng glaĭ hăng Yahweh Ơi Adai gih laih anŭn pơkơdơ̆ng glaĭ hăng ƀing gih mơ̆n. 17Ră anai pap brơi tơlơi soh kâo sa wơ̆t dơ̆ng bĕ laih anŭn iâu laĭ bĕ kơ Yahweh Ơi Adai gih kiăng mă pơđuaĭ hĭ tơlơi khe̱ng anai mơ̆ng kâo.”
18Giŏng anŭn, Môseh đuaĭ hĭ mơ̆ng Pharaoh hăng iâu laĭ kơ Yahweh. 19Laih anŭn Yahweh pơplih hĭ angĭn jing hĭ glung angĭn kơtang mơ̆ng gah yŭ̱, jing angĭn čơkă mă khul kơtop hăng ba pơđuaĭ hĭ gơñu pơ Rơsĭ Mriah. Ƀu hơmâo sa drơi kơtop ôh dŏ glaĭ amăng lŏn čar Êjip. 20Samơ̆ Yahweh pơkhăng hĭ pran jua Pharaoh, laih anŭn ñu ƀu brơi ƀing Israel tơbiă nao ôh.

Tơlơi Kơnăm Mơmŏt

21Giŏng anŭn, Yahweh pơhiăp hăng Môseh tui anai, “Yơr đĭ bĕ tơngan ih nao pơ adai tui anŭn tơlơi kơnăm mơmŏt či pơbă djŏp amăng lŏn čar Êjip amăng klâo hrơi; tơlơi kơnăm mơmŏt anai kơpa̱l kiăng kơ dưi pơmưn mơ̆n.” 22Tui anŭn, Môseh yơr đĭ tơngan ñu pơ adai, laih anŭn tơlơi kơnăm mơmŏt go̱m abih lŏn čar Êjip amăng klâo hrơi. 23Ƀu hơmâo hlơi pô ôh dưi ƀuh tơdruă ƀôdah đuaĭ hĭ mơ̆ng anih ñu dŏ amăng klâo hrơi. Samơ̆ abih bang ƀing Israel hơmâo tơlơi bơngač amăng hơdôm anih ƀing gơñu dŏ hơdip.
24Giŏng anŭn, Pharaoh iâu rai Môseh hăng laĭ, “Tơbiă nao kơkuh pơpŭ kơ Yahweh bĕ. Wơ̆t hăng ƀing đah kơmơi ƀing ană bă gih; samơ̆ kơnơ̆ng lui glaĭ tơpul triu, bơbe laih anŭn rơmô gih pơ anai.”
25Samơ̆ Môseh laĭ glaĭ tui anai, “Ih khŏm brơi kơ ƀing gơmơi hơmâo hơdôm gơnam pơyơr kiăng kơ čuh pơyơr đĭ kơ Yahweh Ơi Adai gơmơi. 26Tơpul hlô mơnơ̆ng gơmơi mơ̆n či nao hrŏm hăng ƀing gơmơi; ƀu hơmâo sa drơi ôh dŏ glaĭ pơ anai. Ƀing gơmơi khŏm yua hơdôm hlô mơnơ̆ng anŭn yơh kơ tơlơi kơkuh pơpŭ kơ Yahweh Ơi Adai gơmơi, laih anŭn tơl ƀing gơmơi truh pơ anih anŭn ƀing gơmơi ƀu či thâo ôh gơnam hơget Ñu kiăng kơ ƀing gơmơi yua kiăng kơkuh pơpŭ kơ Ñu.”
27Samơ̆ Yahweh pơkhăng hĭ pran jua Pharaoh, tui anŭn ñu ƀu brơi kơ ƀing gơ̆ tơbiă nao ôh. 28Pharaoh pơhiăp kơ Môseh tui anai, “Đuaĭ bĕ mơ̆ng anăp kâo! Ih khŏm thâo, anăm rai pơ kâo dơ̆ng tah! Hrơi pă ih ƀuh ƀô̆ kâo, hrơi anŭn yơh ih či djai yơh.”
29Môseh laĭ glaĭ tui anai, “Kar hăng tơlơi ih hơmâo pơhiăp laih, kâo ƀu či rai ƀơi anăp ih dơ̆ng tah.”