32

Đạo quân San-chê-ríp vây thành Giê-ru-sa-lem

1 Sau các việc nầy và sự thành tín nầy, thì San-chê-ríp loán đến trong xứ Giu-đa, vây các thành bền vững, có ý hãm lấy nó. 2 Khi Ê-xê-chia thấy San-chê-ríp đã đến, toan hãm đánh Giê-ru-sa-lem, 3 thì người hội nghị với các quan trưởng và những người mạnh dạn đặng ngăn nước suối ở ngoài thành; họ bèn giúp đỡ người. 4 Dân sự nhóm lại đông, chận các suối và các khe chảy giữa xứ, mà rằng: Làm gì để cho vua A-si-ri đến, thấy có nước nhiều? 5 Người tự can đảm, xây đắp vách thành đã bị hư lủng, xây nó lên đến tận tháp; rồi lại xây một cái vách khác ở phía ngoài; người làm cho vững chắc Mi-lô ở trong thành Đa-vít, và chế nhiều cây lao cùng khiên. 6 Người lập những quan tướng trên dân sự, rồi hiệp lập chúng lại gần mình tại phố bên cửa thành, nói động lòng chúng, mà rằng: 7 Khá vững lòng bền chí, chớ sợ, chớ kinh hãi trước mặt vua A-si-ri và đám quân đông đảo theo người; vì có một Đấng ở cùng chúng ta thắng hơn kẻ ở với họ: 8 Với người chỉ một cánh tay xác thịt; còn với chúng ta có Giê-hô-va Đức Chúa Trời của chúng ta, đặng giúp đỡ và chiến tranh thế cho chúng ta. Dân sự bèn nương cậy nơi lời của Ê-xê-chia, vua Giu-đa.
9 Sau việc ấy, San-chê-ríp, vua A-si-ri, với cả đạo binh của người hãy còn vây La-ki, có sai các đầy tớ người đến Ê-xê-chia và dân Giu-đa ở tại Giê-ru-sa-lem, mà nói rằng: 10 San-chê-ríp, vua A-si-ri, nói như vầy: Các ngươi nương cậy điều gì, mà chịu ở vây trong Giê-ru-sa-lem như thế? 11 Ê-xê-chia nói rằng: Giê-hô-va Đức Chúa Trời chúng ta sẽ giải cứu chúng ta khỏi tay vua A-si-ri, ấy há chẳng phải người dỗ dành các ngươi đặng phó các ngươi đói khát cho chết hay sao? 12 Chớ thì chẳng phải chính Ê-xê-chia nầy đã cất những nơi cao và bàn thờ của Ngài, rồi biểu dân Giu-đa và Giê-ru-sa-lem rằng: Các ngươi khá thờ lạy trước một bàn thờ, và chỉ xông hương tại trên đó mà thôi? 13 Các ngươi há chẳng biết điều ta và tổ phụ ta đã làm cho các dân thiên hạ sao? Các thần của những dân tộc thiên hạ, há giải cứu xứ chúng nó được khỏi tay ta ư? 14 Nội trong các thần của những dân tộc mà tổ phụ ta đã diệt hết đi, há có thần nào giải cứu dân mình cho khỏi tay ta chăng? Dễ có một mình Thần các ngươi giải cứu các ngươi được khỏi tay ta chớ! 15 Vậy bây giờ, chớ để Ê-xê-chia phỉnh gạt, khuyên dụ các ngươi như thế, và các ngươi chớ tin người; vì chẳng có thần của dân nào nước nào giải cứu dân mình được khỏi tay ta, hay là khỏi tay tổ phụ ta; huống chi Đức Chúa Trời các ngươi giải cứu các ngươi khỏi tay ta!
16 Các đầy tớ người lại còn nói nghịch cùng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời thật, và nghịch cùng Ê-xê-chia, là tôi tớ Ngài. 17 Người cũng viết thơ sỉ nhục Giê-hô-va Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên, và nói phạm đến Ngài mà rằng: Hễ thần của các dân tộc thiên hạ chẳng giải cứu dân mình khỏi tay ta thế nào, thì thần của Ê-xê-chia cũng chẳng giải cứu được dân sự người khỏi tay ta thế ấy. 18 Chúng la lớn lên, nói bằng tiếng Giu-đa cho dân Giê-ru-sa-lem ở trên vách thành, đặng làm cho chúng sợ hoảng, để hãm lấy thành. 19 Chúng lại nói về Đức Chúa Trời của Giê-ru-sa-lem, như thể các thần của dân thiên hạ đều là công việc của tay người ta làm ra.

Hủy diệt đạo binh San-chê-ríp. – Ê-xê-chia đau và được chữa lành. – Người băng hà

20 Vua Ê-xê-chia, và tiên tri Ê-sai, con trai A-mốt, cầu nguyện về việc nầy, và kêu la thấu đến trời. 21 Đức Giê-hô-va bèn sai một thiên sứ diệt những người mạnh dạn, các quan trưởng và các quan tướng ở trong trại quân của vua A-si-ri. Người trở về trong xứ mình, mặt hổ thẹn; và khi người vào trong miễu thần mình, có những kẻ bởi lòng người sinh ra đều lấy gươm giết người tại đó. 22 Như vậy Đức Giê-hô-va cứu Ê-xê-chia và dân cư thành Giê-ru-sa-lem khỏi tay San-chê-ríp, vua A-si-ri, và khỏi tay mọi người khác, cùng phù hộ cho chúng bốn bên. 23 Có nhiều người đem những lễ vật đến dâng cho Đức Giê-hô-va tại Giê-ru-sa-lem, và những vật quí báu cho Ê-xê-chia, vua Giu-đa; nên từ khi ấy về sau, người được tôn cao trước mặt các nước.
24 Trong lúc ấy, Ê-xê-chia bị đau hòng chết; người cầu nguyện Đức Giê-hô-va, Đức Giê-hô-va phán cùng người, và ban cho người một dấu lạ. 25 Nhưng Ê-xê-chia chẳng báo đáp lại ơn Chúa mà người đã lãnh, vì lòng người tự cao; bèn có cơn thạnh nộ của Chúa nổi lên cùng người, cùng Giu-đa và Giê-ru-sa-lem. 26 Song Ê-xê-chia hạ sự tự cao trong lòng mình xuống, người và dân cư Giê-ru-sa-lem cũng vậy, nên trong đời Ê-xê-chia, cơn thạnh nộ của Đức Giê-hô-va không giáng trên chúng.
27 Ê-xê-chia được rất giàu rất sang; người cất những kho để trữ bạc, vàng, đá quý, thuốc thơm, khiên, và các thứ khí giới tốt đẹp; 28 những lẫm đặng chứa ngũ cốc, rượu, và dầu; những chuồng để nhốt các thứ thú vật, bầy chiên, và bầy bò. 29 Người cũng xây những thành, có nhiều bầy chiên và bò; vì Đức Chúa Trời ban cho người rất nhiều của cải. 30 Ấy là Ê-xê-chia nầy lấp nguồn trên của nước Ghi-hôn, và dẫn nó chảy ngầm dưới đất qua phía tây của thành Đa-vít. Trong mọi việc Ê-xê-chia được hanh thông. 31 Song khi sứ giả mà vua Ba-by-lôn sai đến người đặng hỏi thăm dấu lạ đã xảy ra trong xứ, thì Đức Chúa Trời tạm lìa bỏ người đặng thử người, để cho biết mọi điều ở trong lòng người. 32 Các công việc khác của Ê-xê-chia, và những việc thiện của người, đều chép trong sách dị tượng của Ê-sai, đấng tiên tri, con trai của A-mốt, và trong sách các vua Giu-đa và Y-sơ-ra-ên. 33 Ê-xê-chia an giấc cùng tổ phụ mình, người ta chôn người trong lăng tẩm cao của con cháu Đa-vít; cả Giu-đa và Giê-ru-sa-lem đều tôn kính người, lúc người thác; Ma-na-se, con trai người, cai trị thế cho người.

32

亚述人恐吓耶路撒冷

(王下18.13-37;19.14-19,35-37;赛36.1-22;37.8-38)

1在这些虔诚的事以后,亚述西拿基立来侵犯犹大,围困坚固城,想要攻破它们。 2希西家西拿基立来,定意要攻打耶路撒冷 3就与领袖和勇士商议,塞住城外的泉源;他们都帮助他。 4于是许多百姓聚集,塞住一切泉源,以及国中流通的小河,说:“亚述诸王来,为何让他们得着许多水呢?” 5希西家奋勇自强,修筑所有毁坏的城墙,升高城楼,又在城外筑另一片城墙,坚固大卫城米罗,制造许多兵器和盾牌。 6他设立军事将领管理百姓,召集他们在城门的广场,勉励他们,说: 7“你们当刚强壮胆,不要因亚述王和跟随他的大军恐惧惊慌,因为与我们同在的,比与他们同在的更大。 8与他们同在的是血肉之臂,但与我们同在的是耶和华-我们的上帝,他必帮助我们,为我们争战。”百姓因犹大希西家的话就得到鼓励。
9此后,亚述西拿基立和跟随他的全军攻打拉吉,派臣仆到耶路撒冷犹大希西家和所有在耶路撒冷犹大人,说: 10亚述西拿基立如此说:‘你们倚靠什么,还留在耶路撒冷受困吗? 11希西家说:耶和华-我们的上帝必救我们脱离亚述王的手,这不是诱惑你们,使你们受饥渴而死吗? 12希西家岂不是将耶和华的丘坛和祭坛废去,并且吩咐犹大耶路撒冷的人说:你们当在一个坛前敬拜,在其上烧香吗? 13我与我祖先向列邦民族所行的,你们岂不知道吗?列邦的神明何尝能救自己的国脱离我的手呢? 14我祖先所灭的那些国的神明,有谁能救自己的百姓脱离我的手呢?难道你们的上帝能救你们脱离我的手吗? 15现在,不要让希西家这样欺骗你们,诱惑你们,也不要相信他,因为没有一国一邦的神明能救自己的百姓脱离我的手和我祖先的手,你们的上帝也绝不能救你们脱离我的手。’”
16西拿基立的臣仆还说了一些话来毁谤耶和华上帝和他的仆人希西家 17西拿基立也写信毁谤耶和华-以色列的上帝,说:“列邦的神明既不能救自己的百姓脱离我的手,希西家的上帝也不能救他的百姓脱离我的手。” 18亚述王的臣仆用犹大话向耶路撒冷城墙上的百姓大声呼喊,要恐吓他们,扰乱他们,以便取城。 19他们谈论耶路撒冷的上帝,如同谈论世上人手所造的神明一样。
20希西家王和亚摩斯的儿子以赛亚先知为此祷告,向天呼求。 21耶和华就差遣一个使者进入亚述王的营中,把所有大能的勇士、官长和将领尽都灭了。亚述王满面羞愧地回到本国,进了他神明的庙中,他几个亲生的儿子在那里用刀杀了他。 22这样,耶和华救希西家耶路撒冷的居民脱离亚述西拿基立的手,也脱离一切仇敌的手,又赐他们四境平安 23有许多人到耶路撒冷将供物献与耶和华,又将宝物送给犹大希西家。自此之后,希西家在列国人的眼中受人尊崇。

希西家的疾病和骄傲

(王下20.1-3,12-19;赛38.1-3;39.1-8)

24那些日子,希西家病得要死,就向耶和华祷告,耶和华应允他,赐他一个预兆。 25希西家却没有照他所蒙的恩回报,因他心里骄傲,所以愤怒要临到他,临到犹大耶路撒冷 26希西家耶路撒冷的居民为了心里骄傲,就一同谦卑,以致耶和华的愤怒在希西家的日子没有临到他们。

希西家的财富和尊荣

27希西家大有财富和尊荣,他为自己建造府库,收藏金银、宝石、香料、盾牌和各样的宝器, 28又建造仓房,收藏五谷、新酒和新的油,又为各类牲畜盖棚立圈, 29并且为自己建立城镇,也拥有许多的羊群牛群,因为上帝赐他极多的财产。 30希西家也塞住基训的上源,引水直下,流在大卫城的西边。希西家所行的事尽都亨通。 31但当巴比伦诸侯差遣使者来见希西家,询问国中所发生的奇事时,上帝离开他,要考验他,好知道他心里的一切。

希西家逝世

(王下20.20-21)

32希西家其余的事和他的善行,看哪,都写在亚摩斯的儿子以赛亚先知的《默示书》上和《犹大和以色列诸王记》上。 33希西家与他祖先同睡,葬在大卫子孙陵墓的斜坡上。他死的时候,犹大众人和耶路撒冷的居民都向他致敬。他的儿子玛拿西接续他作王。