4

Lời khuyên bảo và ngăm đe

1 Đức Giê-hô-va phán: Hỡi Y-sơ-ra-ên, nếu ngươi trở về cùng ta, nếu trở về cùng ta, và nếu ngươi bỏ những việc gớm ghiếc khỏi trước mắt ta, thì ngươi sẽ chẳng bị dời đi nữa. 2 Ngươi sẽ lấy sự thật thà, ngay thẳng, công bình, mà thề rằng: Thật như Đức Giê-hô-va hằng sống, các nước sẽ được phước bởi Ngài và vinh hiển trong Ngài.
3 Vả, Đức Giê-hô-va phán cùng người Giu-đa và cùng Giê-ru-sa-lem như vầy: Hãy cày mở ruộng mới các ngươi, chớ gieo trong gai gốc. 4 Hỡi các ngươi, là người Giu-đa và dân cư Giê-ru-sa-lem, hãy tự cắt bì mình cho Đức Giê-hô-va, và cất dương bì khỏi lòng ngươi! Bằng chẳng vậy, cơn giận ta sẽ phừng lên như lửa, đốt cháy các ngươi, không ai dập tắt được, vì việc ác các ngươi đã làm.
5 Hãy rao ra trong Giu-đa; hãy truyền trong Giê-ru-sa-lem rằng: Hãy thổi kèn trong đất. Hãy kêu lớn tiếng rằng: Khá nhóm nhau lại và đi vào các thành bền vững. 6 Khá dựng cờ hướng về Si-ôn! Hãy trốn đi, đừng dừng lại! Vì ta khiến từ phương bắc đến một tai nạn, tức là một sự hư hại lớn. 7 Sư tử ra từ rừng nó, kẻ hủy diệt các nước bắt đầu ra đi khỏi chỗ mình, đặng làm cho đất ngươi ra hoang vu; các thành ngươi trở nên gò đống, và không có người ở. 8 Vậy nên, các ngươi hãy thắt bao gai, khóc và than thở, vì cơn giận phừng phừng của Đức Giê-hô-va chưa lìa khỏi chúng ta đâu. 9 Đức Giê-hô-va phán: Trong ngày đó, vua và các quan trưởng sửng sốt trong lòng; các thầy tế lễ bỡ ngỡ, các kẻ tiên tri lấy làm lạ.
10 Bấy giờ tôi nói: Ôi! Hỡi Chúa Giê-hô-va! Thật Ngài đã phỉnh dân nầy và Giê-ru-sa-lem lắm, mà nói rằng: Các ngươi sẽ được bình an! Nhưng lưỡi gươm đã thấu đến sự sống.
11 Trong thời đó, sẽ nói cùng dân nầy và Giê-ru-sa-lem rằng: Gió nóng đến từ các gò trọi nơi đồng vắng, thổi trên con gái dân ta, nhưng chẳng dùng để dê lúa được, và cũng chẳng làm cho sạch được. 12 Lại có gió lớn hơn nữa vì ta mà đến. Nay ta sẽ rao sự đoán xét nghịch cùng chúng nó.
13 Nầy, nó sẽ lên như một đám mây, xe cộ nó dường cơn gió lốc, ngựa nó lẹ như chim ưng. Khốn cho chúng ta, vì bị hủy diệt! 14 Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy làm sạch hết điều ác trong lòng ngươi, hầu cho ngươi được cứu. Ngươi nuôi những ý tưởng gian ác trong lòng cho đến chừng nào? 15 Vì có tiếng đến từ đất Đan, từ gò Ép-ra-im, rao truyền tai vạ. 16 Hãy báo cho các nước! Hãy rao cho Giê-ru-sa-lem rằng: Kẻ vây hãm từ phương xa mà đến, và kêu la nghịch cùng các thành Giu-đa. 17 Chúng nó vây Giê-ru-sa-lem như kẻ giữ ruộng; vì thành ấy đã nổi loạn nghịch cùng ta, Đức Giê-hô-va phán vậy. 18 Đó là những sự mà đường lối và việc làm của ngươi đã chuốc lấy cho ngươi; đó là sự gian ác ngươi! Thật, sự ấy là cay đắng, thấu đến trong lòng ngươi.
19 Ôi! Tôi đau lòng, đau lòng! Cơn đau đớn quặn thắt lòng tôi; lòng đương bối rối trong tôi. Tôi không thể làm thinh! Hỡi linh hồn tôi, vì mầy nghe giọng kèn và tiếng giặc giã. 20 Hủy diệt càng thêm hủy diệt, báo tin chẳng dứt, cả đất bị phá tán; nhà tạm tôi thình lình bị hủy, màn cháng tôi bỗng chốc bị hư! 21 Tôi sẽ thấy cờ và nghe tiếng kèn cho đến chừng nào? 22 Thật dân ta là ngu muội, chúng nó chẳng nhìn biết ta. Ấy là những con cái khờ dại, không có trí khôn, khéo làm điều ác, mà không biết làm điều thiện.
23 Tôi xem đất: Nầy, là vô hình và trống không; xem các từng trời: thì không có sự sáng. 24 Tôi xem các núi, thấy đều rúng động; mọi gò đều lung lay. 25 Tôi xem: Chẳng còn một người, hết thảy chim trời đều trốn tránh. 26 Tôi xem thấy ruộng tốt đã trở nên đồng vắng, hết thảy các thành đều bị hủy phá trước mặt Đức Giê-hô-va, bởi cơn nóng giận của Ngài.
27 Vì Đức Giê-hô-va phán như vầy: Cả đất sẽ hoang vu, nhưng ta không diệt hết. 28 Bởi cớ đó, đất sẽ sầu thảm, các từng trời sẽ tối đen. Vì ta đã phán, đã định, thì chẳng đổi ý, chẳng xây lại.
29 Nghe tiếng ồn lính kỵ và lính bắn cung, thì hết thảy các thành đều chạy trốn; núp trong rừng cây, leo lên vầng đá; các thành đều bị bỏ, chẳng có người ở. 30 Còn ngươi, khi đã bị phá hủy, thì sẽ làm gì? Ngươi dầu có mặc áo màu tím, trang sức đồ vàng, lấy mực vẽ mắt, làm cho mình ra đẹp, cũng là vô ích: Người yêu ngươi cũng khinh ngươi, mà đòi sự sống của ngươi. 31 Vì ta nghe tiếng, như tiếng đàn bà đẻ, tiếng thảm thương như tiếng đàn bà đẻ con so. Ấy là tiếng con gái Si-ôn, thở và dang tay ra mà rằng: Khốn nạn cho tôi! Linh hồn tôi đã ngất đi trước mặt kẻ giết người!

4

Lời khuyên bảo và cảnh cáo

1Đức Giê-hô-va phán:
  “Hỡi Y-sơ-ra-ên, nếu ngươi trở về,
   Nếu ngươi trở về với Ta,
  Nếu ngươi dẹp bỏ những việc ghê tởm khỏi mặt Ta,
   Và không dao động nữa,
  2Nếu ngươi nhân danh ‘Đức Giê-hô-va hằng sống’
   Mà thề cách trung thực, ngay thẳng và công chính,
  Thì các nước sẽ được Ngài ban phước
   Và được vinh hiển trong Ngài.”
3Đức Giê-hô-va phán với người Giu-đa và dân thành Giê-ru-sa-lem thế nầy:
  “Hãy vỡ đất hoang,
   Đừng gieo trồng trong gai gốc.
  4Hỡi người Giu-đa và dân cư thành Giê-ru-sa-lem,
   Hãy cắt bì chính mình vì Đức Giê-hô-va,
   Cắt bỏ dương bì khỏi lòng dạ các ngươi!
  Nếu không, cơn giận Ta sẽ phừng lên như lửa,
   Thiêu đốt các ngươi, không ai dập tắt được,
   Vì việc ác các ngươi đã làm.”

5Hãy loan báo trong Giu-đa và công bố trong Giê-ru-sa-lem rằng:
  “Hãy thổi kèn khắp đất.
   Hãy kêu lớn tiếng rằng:
  ‘Nào, chúng ta hãy tập hợp lại
   Và trốn vào các thành kiên cố!’
  6Hãy giương cờ hướng về Si-ôn!
   Hãy trốn đi, đừng dừng lại!
  Vì Ta sẽ đem đến một tai họa từ phương bắc,
   Một sự tàn phá khủng khiếp.
  7Sư tử đã ra từ rừng rậm,
   Kẻ hủy diệt các nước đã lên đường,
   Đã rời khỏi chỗ nó,
  Để làm cho đất nước ngươi hoang tàn;
   Các thành của ngươi hoang phế
   Không còn một bóng người.
  8Vì thế, hãy quấn vải sô vào người
   Khóc lóc kêu van,
  Vì cơn thịnh nộ của Đức Giê-hô-va
   Chưa lìa khỏi chúng ta đâu.”

9Đức Giê-hô-va phán:
  “Trong ngày đó, vua chúa và giới lãnh đạo đều mất tinh thần;
   Các thầy tế lễ kinh hoàng,
   Các nhà tiên tri sửng sốt.”
10Tôi liền thưa: “Ôi! Lạy Chúa Giê-hô-va! Thật Ngài đã gạt dân nầy và Giê-ru-sa-lem rồi. Ngài hứa: ‘Các ngươi sẽ được bình an,’ thế mà gươm đang kề cổ!”
11Bấy giờ sẽ có lời nói với dân nầy và Giê-ru-sa-lem rằng: “Một ngọn gió nóng từ các đồi trọc trong hoang mạc sẽ thổi trên con gái dân Ta, không phải để rê hay sảy lúa, 12nhưng là một cơn gió rất mạnh thổi đến theo lệnh Ta cho các việc đó. Bấy giờ chính Ta sẽ tuyên phạt chúng.”

  13Nầy, nó sẽ kéo đến như đám mây,
   Chiến xa nó như cơn lốc,
  Ngựa chiến của nó nhanh hơn đại bàng.
   Khốn cho chúng tôi vì chúng tôi bị diệt mất!
  14Hỡi Giê-ru-sa-lem, hãy tẩy sạch gian ác trong lòng ngươi,
   Để ngươi được cứu.
  Ngươi còn dung túng những ý tưởng xấu xa trong lòng
   Cho đến bao giờ?
  15Vì có tiếng loan báo từ đất Đan,
   Và công bố tai ương từ núi Ép-ra-im.
  16“Hãy truyền cho các nước!
   Hãy báo cho Giê-ru-sa-lem rằng:
  ‘Những kẻ vây hãm từ phương xa đến,
   Chúng hò hét chống lại các thành Giu-đa.
  17Chúng bao vây Giê-ru-sa-lem như người giữ ruộng;
   Vì thành ấy đã phản loạn với Ta.’”

  18“Đường lối và việc làm của ngươi
   Đã gây ra cho ngươi mọi điều ấy.
  Đó là kết cục bất hạnh của ngươi, thật cay đắng!
   Cay đắng tận tâm can.”

  19Ôi! Nỗi đau của tôi, nỗi đau của tôi,
   Nỗi quặn thắt trong lòng!
  Tâm hồn tôi bối rối;
   Tôi không thể nín lặng.
  Linh hồn ơi, ta đã nghe tiếng kèn
   Và tiếng hò xung trận!
  20Tai ương dồn dập tai ương,
   Khắp xứ hoang tàn.
  Lều trại tôi thình lình bị phá hủy,
   Màn trướng tả tơi trong phút chốc.
  21Tôi còn phải nhìn thấy cờ
   Và nghe tiếng kèn của quân thù cho đến bao giờ?

  22“Dân Ta thật dại dột,
   Chúng chẳng nhận biết Ta.
  Đó là những đứa con khờ dại,
   Thiếu hiểu biết,
  Khéo làm điều ác,
   Nhưng không biết làm điều thiện.”

  23Tôi nhìn trái đất, kìa, không có hình dạng và trống rỗng;
   Tôi xem các tầng trời thì không có ánh sáng.
  24Tôi nhìn lên các núi, chúng đều rúng động,
   Mọi đồi cao đều lung lay.
  25Tôi nhìn quanh, không một bóng người,
   Tất cả chim trời đều trốn biệt tăm.
  26Tôi thấy, kìa, đất màu mỡ đã trở thành hoang mạc,
   Tất cả các thành đều bị hủy phá trước mặt Đức Giê-hô-va,
   Trước cơn thịnh nộ của Ngài.
27Đức Giê-hô-va phán:
  “Khắp đất sẽ hoang vu,
   Nhưng Ta không tiêu diệt đến cùng.
  28Vì thế, mặt đất sẽ sầu thảm,
   Bầu trời sẽ tăm tối;
  Vì Ta đã phán, đã định,
   Thì không đổi ý, chẳng rút lời.”

  29Khi nghe tiếng của kỵ binh và lính bắn cung,
   Mọi thành đều chạy trốn;
  Kẻ chui vào bụi cây, người trèo lên các hẻm đá;
   Mọi thành đều bị bỏ hoang,
   Không một ai cư ngụ.
  30Còn ngươi, hỡi kẻ bị diệt vong, ngươi sẽ làm gì?
   Dù ngươi có mặc áo màu tím, đeo trang sức bằng vàng,
   Lấy mực vẽ mắt mình cho to,
  Trang điểm cho đẹp, cũng chẳng ích lợi gì.
   Các tình nhân ngươi cũng khinh ngươi,
   Tìm cách sát hại ngươi.
  31Vì tôi nghe tiếng kêu la như tiếng đàn bà chuyển dạ,
   Tiếng rên rỉ như tiếng sản phụ sinh con so.
  Đó là tiếng của con gái Si-ôn thở hổn hển
   Và dang tay than khóc:
  “Khốn khổ cho tôi!
   Tôi ngất lịm trước mặt bọn giết người!”