16

Gióp đáp rằng chẳng phải nhờ lời nói mà người ta tiếp đỡ được một sự đau đớn như của mình

1 Gióp đáp rằng:
2 Ta thường nghe nhiều lời giảng luận như vậy;
 Các ngươi hết thảy đều là kẻ an ủi bực bội.
3 Các lời hư không nầy há chẳng hề hết sao?
 Điều thúc giục ngươi đáp lời là gì?
4 Ta cũng dễ nói được như các ngươi nói;
 Nếu linh hồn các ngươi thế cho linh hồn ta,
 Tất ta cũng sẽ kể thêm lời trách các ngươi,
 Và lắc đầu về các ngươi.
5 Nhưng ta sẽ lấy miệng ta giục lòng các ngươi mạnh mẽ,
 Lời an ủi của môi ta sẽ giảm bớt nơi đau đớn các ngươi.

6 Dẫu ta nói, đau đớn ta không được bớt;
 Tuy ta nín lặng, nó lìa khỏi ta đâu?
7 Nhưng bây giờ, Đức Chúa Trời khiến ta mệt mỏi:…
 Chúa đã tàn hại hết nhà của tôi.
8 Chúa đã làm tôi đầy nhăn nhíu, ấy làm chứng đối nghịch cùng tôi;
 Sự ốm yếu tôi dấy nghịch cùng tôi, cáo kiện tôi tại ngay mặt tôi.
9 Trong cơn thạnh nộ người xé tôi và bắt bớ tôi;
 Người nghiến răng nghịch tôi,
 Kẻ cừu địch tôi trừng ngó tôi,
10 Chúng há miệng nghịch tôi,
 Vả má tôi cách khinh thị;
 Chúng hiệp nhau hãm đánh tôi.
11 Đức Chúa Trời đã phó tôi cho kẻ vô đạo,
 Trao tôi vào tay kẻ gian ác.

12 Tôi xưa bình tịnh, Ngài bèn tàn hại tôi;
 Ngài có nắm cổ tôi, và bể nát tôi,
 Cũng đặt tôi làm tấm bia cho Ngài.
13 Các mũi tên Ngài vây phủ tôi,
 Ngài bắn lưng hông tôi, không thương tiếc,
 Đổ mặt tôi xuống đất.
14 Ngài làm cho tôi bị thương tích nầy trên thương tích kia,
 Xông vào tôi như một kẻ mạnh bạo.
15 Tôi đã may cái bao trên da tôi,
 Tôi hạ mặt tôi xuống bụi đất.
16 Mặt tôi sưng đỏ lên vì cớ khóc,
 Bóng sự chết ở nơi mí mắt tôi;
17 Mặc dầu tại trong tay tôi không có sự hung dữ,
 Và lời cầu nguyện tôi vốn tinh sạch.

18 Ôi đất, chớ lấp huyết ta!
 Ước gì tiếng than kêu tôi không có chỗ ngưng lại!
19 Chánh giờ nầy, Đấng chứng tôi ở trên trời,
 Và Đấng bảo lãnh cho tôi ở tại nơi cao.
20 Các bạn hữu tôi nhạo báng tôi…
 Còn tôi hướng về Đức Chúa Trời mà khóc,
21 Để Ngài phân xử giữa loài người và Đức Chúa Trời,
 Giữa con cái loài người và đồng loại nó!
22 Vì ít số năm còn phải đến.
 Rồi tôi sẽ đi con đường mà tôi chẳng hề trở lại.

16

1Gióp đáp:
2Khi cố gắng tìm những lời an ủi,
Tôi lại bị các anh làm bực bội.
3Lời vô bổ đến chừng nào mới dứt,
Động lực nào thúc đẩy lời nói dai?
4Các anh nói gì, tôi nói được cả.
Nếu thấy các anh trong hoàn cảnh tôi,
Tất tôi cũng trách các anh thậm tệ
Và nhìn các anh mà lắc đầu!
5Nhưng tôi sẽ nói lên lời khích lệ,
Với lời lành xoa dịu nỗi thương đau.
6Dù lên tiếng, khổ đau nào thuyên giảm,
Nếu nín thinh cũng chẳng bớt sầu cay.
7Nhưng tay Chúa khiến thân tôi mòn mỏi,
Gia đình tôi, Chúa hủy phá tan tành.
8Chúa làm da tôi nhăn, thân tôi gầy,
Để chứng tỏ là tôi quá xấu xa.
9Trong cơn giận dữ, Chúa xâu xé tôi.
Ghét tôi và nghiến răng nghịch tôi,
Các kẻ thù cũng quắc mắt nhìn tôi.
10Chúng nhe nanh, tát mặt tôi khinh miệt,
Rồi họp nhau đồng loạt tiến công tôi.
11Chúa giải nạp tôi cho người vô đạo,
Trao vào tay kẻ tội lỗi xấu xa.
12Đang yên vui bổng bị Ngài vùi dập,
Nắm lấy cổ, quăng tôi thành muôn mảnh,
Rồi đem tôi ra làm bia đỡ đạn.
13Các xạ thủ bốn bề vây tôi chặt,
Chúa phơi bày lục phủ ngũ tạng tôi,
Đổ mật tôi cho chảy dài trên đất.
14Chúa liên tiếp gây bao nhiêu thương tích,
Xông đánh tôi như chiến sĩ xung phong.
15Tôi may bao bố mặc sát vào da,
Và chôn vùi sức mạnh trong bụi đất.
16Mặt tôi đỏ bừng vì khóc lóc.
Bóng sự chết đã hiện trên mí mắt tôi,
17Dù tôi không làm điều gì hung bạo,
Và lời cầu nguyện tôi thật trong sạch.
18Hỡi đất, đừng che lấp máu ta,
Đừng ngăn chặn tiếng kêu than ta!
19Tuy nhiên, ngay giờ phút này,
Đấng làm Nhân chứng cho tôi vẫn ngự trên trời
Và Luật sư của tôi ở trên nơi chí cao.
20Khi bạn bè thân yêu chế nhạo,
Nước mắt tôi tuôn đổ trước mặt Ngài.
21Trước Thượng Đế, ước gì tôi có người biện hộ,
Như con người vẫn biện hộ cho bạn thân.
22Cuộc sống thừa còn lại chẳng bao lăm,
Rồi tôi sẽ đi con đường không trở lại.