39

Sự hư không của đời

Thơ Đa-vít làm. Cho thầy nhạc chánh, dùng về “Giê-đu-thun”
1 Tôi nói rằng: Tôi sẽ giữ các đường lối tôi,
 Để tôi không dùng lưỡi mình mà phạm tội;
 Đang khi kẻ ác ở trước mặt tôi,
 Tôi sẽ lấy khớp giữ miệng tôi lại.
2 Tôi câm, không lời nói,
 Đến đỗi lời lành cũng không ra khỏi miệng;
 Còn nỗi đau đớn tôi bị chọc lên.
3 Lòng tôi nóng nảy trong mình tôi,
 Đương khi tôi suy gẫm, lửa cháy lên,
 Bấy giờ lưỡi tôi nói:
4 Hỡi Đức Giê-hô-va, xin cho tôi biết cuối cùng tôi,
 Và số các ngày tôi là thể nào;
 Xin cho tôi biết mình mỏng mảnh là bao.
5 Kìa, Chúa khiến ngày giờ tôi dài bằng bàn tay,
 Và đời tôi như không không trước mặt Chúa;
 Phải, mỗi người, dầu đứng vững, chỉ là hư không. (Sê-la)
6 Quả thật, mỗi người bước đi khác nào như bóng;
 Ai nấy đều rối động luống công;
 Người chất chứa của cải, nhưng chẳng biết ai sẽ thâu lấy.
7 Hỡi Chúa, bây giờ tôi trông đợi gì?
 Sự trông cậy tôi ở nơi Chúa.
8 Xin hãy giải cứu tôi khỏi các sự vi phạm tôi;
 Chớ làm tôi nên sự nhuốc nhơ của kẻ ngu dại.
9 Tôi câm, chẳng mở miệng ra,
 Bởi vì Chúa đã làm sự ấy.
10 Xin cất khỏi tôi sự trách phạt của Chúa:
 Tôi bị tiêu hao bởi tay Chúa đánh phạt.
11 Khi Chúa trách phạt loài người vì cớ gian ác,
 Thì Chúa làm hao mòn sự đẹp đẽ họ khác nào như con sùng:
 Thật, mọi người chỉ là hư không. (Sê-la)
12 Đức Giê-hô-va ôi! xin hãy nghe lời cầu nguyện tôi, lắng tai nghe tiếng kêu cầu của tôi;
 Xin chớ nín lặng về nước mắt tôi,
 Vì tôi là người lạ nơi nhà Chúa,
 Kẻ khách ngụ như các tổ phụ tôi.
13 Chúa ôi! xin hãy dung thứ tôi, để tôi hồi sức lại
 Trước khi tôi đi mất, không còn nữa.

39

Tơlơi Mơnuih Ruă Nuă Pơhaih

Kơ pô gai ayŭ Yeduthun. Tơlơi bơni hơơč Dawid adoh.
  1Kâo pơmĭn amăng pran jua kâo, “Kâo či răng kơ tơlơi kâo ngă
   kiăng kơ ƀu či brơi ôh jơlah kâo pơhiăp soh;
   kâo či go̱m akă hĭ amăng bah kâo yơh tơdang ƀing mơnuih sat ƀai dŏ ƀơi anăp kâo.”
  2Samơ̆ tơdang kâo dŏ rơiăt kar hăng mơnuih kơmlô
   laih anŭn kâo ƀu pơhiăp sa boh hiăp ôh,
   sĭt tơlơi khăp kiăng kâo anŭn kơnơ̆ng pơrăm hĭ kâo đôč yơh.
  3Amăng pran jua kâo pơiă hlơr bă hăng tơlơi ƀlơ̆ng bơngơ̆t yơh.
   Jai kâo hơđơ̆ng pơmĭn lu hloh, jai kâo jing hĭ rŭng răng hloh dơ̆ng;
   kâo ƀu dưi pơkơ̆ng hĭ jơlah kâo dơ̆ng tah, tui anŭn kâo laĭ;

  4“Ơ Yahweh ăh, yua hơget Ih ƀu brơi kơ kâo thâo ôh hơbĭn sui kâo či hơdip lĕ?
   Laih anŭn hiư̆m Ih pơkă tơlơi hơdip kâo lĕ?
   Rơkâo kơ Ih ruai bĕ kơ kâo hơbĭn tơlơi hơdip kâo či rơgao hĭ.
  5Be̱r biă mă kar hăng sa čơgam đôč yơh Ih hơmâo pơjing laih kơ tơlơi hơdip kâo!
   Ƀơi anăp mơta Ih, abih tơlơi hơdip kâo kơnơ̆ng jing hĭ đôč đač.
   Sĭt yơh ƀing mơnuih mơnam kơnơ̆ng jing kar hăng sa jua angĭn bluh ƀiă đôč,
  6laih anŭn kơnơ̆ng jing kar hăng tơui hơmâo mă ƀiă đôč yơh.
   Sĭt yơh abih bang tơlơi ñu ngă le̱ng kơ jing đôč đač yơh;
   ñu pơƀut glaĭ dram gơnam, samơ̆ ƀu thâo ôh hlơi či mă tŭ gơnam anŭn tơdơi kơ ñu rơngiă hĭ laih.

  7“Tui anŭn, Ơ Khua Yang ăh, hơget tơlơi kâo dưi đaŏ kơčăng lĕ?
   Kâo đaŏ kơčăng amăng Ih yơh.
  8Rơkâo kơ Ih pơklaih hĭ bĕ kâo mơ̆ng abih bang tơlơi soh sat kâo,
   laih anŭn anăm brơi hĭ ƀing mlŭk klao djik kơ kâo ôh.
  9Kâo či dŏ rơiăt kar hăng kơmlô, amăng bah kâo ƀu či pơhiăp sa boh hiăp ôh,
   yuakơ kâo thâo Ih yơh jing Pô brơi kâo tơnap kar hăng anŭn.
  10Mă pơđuaĭ hĭ bĕ tơlơi taih ama̱ng Ih mơ̆ng kâo;
   Kâo ruă jĕ či răm rai yơh yuakơ tơngan Ih taih.
  11Ih ƀuăh pơkra mơnuih mơnam hăng tơlơi Ih pơkơhma̱l yơh yuakơ hơdôm tơlơi soh gơñu yơh,
   laih anŭn Ih pơrai hĭ tơlơi ñu khăp, jing tơlơi hơdip ñu, kar hăng mot ƀŏh pơrai hĭ dram gơnam yơh.
   Sĭt yơh mơnuih mơnam kơnơ̆ng jing kar hăng sa jua angĭn bluh ƀiă đôč.

  12“Hơmư̆ bĕ tơlơi kâo kwưh iâu, Ơ Yahweh hơi,
   pơđi̱ng bĕ kơ tơlơi kâo rơkâo kơ tơlơi djru,
   laih anŭn anăm ngă amơ̱ng ôh kơ tơlơi kâo čŏk hia.
   Kâo ăt hrup hăng abih bang ƀing ơi adon kâo mơ̆n,
   jing hrup hăng tuai Ih dŏ jưh mă ƀiă hrơi đôč yơh.
  13Rơkâo kơ Ih anăm gle̱ng lăng amơ̱ng kơ kâo ôh kiăng kơ kâo dưi mơak ƀiă
   hlâo kơ kâo či rơngiă hĭ thĕng laih anŭn ƀu dŏ hơdip dơ̆ng tah.”