5

1Khi vua các dân tộc sống bên bờ phía tây Giô-đan (gồm dân A-mo và dân Ca-na-an sống dọc miền biển) nghe tin Chúa làm nước sông Giô-đan khô cạn cho người Y-sơ-ra-ên đi qua, họ mất hết tinh thần, không còn nhuệ khí để đương đầu với người Y-sơ-ra-ên.

Lễ cắt bì

2Trong lúc ấy, Chúa bảo Giô-suê: “Lấy dao bằng đá lửa để làm lễ cắt bì lần thứ hai cho người Y-sơ-ra-ên.”
3Giô-suê vâng lời, sắm dao, cắt bì cho dân tại Ghi-bê-át A-ra-lốt. 4,5Lý do Giô-suê phải hành lễ cắt bì lần này là khi người Y-sơ-ra-ên ra khỏi Ai cập, những người đàn ông đủ tuổi ra trận đều đã được cắt bì nhưng họ đều gửi thây trong sa mạc. Còn những người được sinh ra sau này chưa ai chịu lễ cắt bì. 6Vì người Y-sơ-ra-ên không vâng lời Chúa, nên cuộc hành trình của họ phải kéo dài suốt bốn mươi năm trong sa mạc, cho đến khi toàn thế hệ ấy những người đủ tuổi chiến đấu lúc ra khỏi Ai-cập chết đi, Chúa đã thề không cho họ vào đất hứa, một vùng đất phì nhiêu màu mỡ. 7Lần này Giô-suê làm lễ cắt bì cho thế hệ sau (gồm những người mới lớn lên thay thế địa vị cha mình, vì họ chưa chịu cắt bì. 8Khi lệ này thi hành xong, họ ở yên trong trại cho đến khi vết cắt lành lặn.

Lễ Vượt qua

9Chúa bảo Giô-suê: “Ngày nay, Ta xóa sạch mối nhục Ai-cập cho con rơi.” Và nhu thế, chỗ ấy được gọi là Ghinh-ganh cho đến ngày nay. 10Trong thời gian cắm trại tại Ghinh ganh trên đồng bằng Giê-ri-cô, họ ăn lễ Vượt qua vào tối ngày mười bốn tháng giêng như thường lệ. 11,12Ngay sau ngày lễ, họ bắt đầu dùng thổ sản làm thực phẩm, lấy hạt ngũ cốc làm bánh không men và vào ngày kế tiếp, ma na không rơi xuống nữa. Từ đấy, họ không còn thấy ma na, nhưng sống bằng mùa màng của đất Ca-na-an.

Vị Thống Tướng

13Khi Giô-suê đến gần thành Giê-ri-cô, chợt nhìn lên, ông thấy một người cầm kiếm trần đứng trước mặt. Giô-suê bước tới, hỏi: “Ông là bạn hay thù?” 14Người ấy đáp: “ Ta là Thống Tướng quân đội của Chúa”. Giô-suê vội sấp mình xuống lạy và thưa: “Chúa muốn dạy con điều gì?” 15Vị tư lệnh quân đội Chúa bảo: “ Cởi giày con ra, vì đây là đất thánh” Giô-suê vâng lời.

5

The Second Generation Circumcised

1So it was, when all the kings of the Amorites who were on the west side of the Jordan, and all the kings of the Canaanites who were by the sea, heard that the Lord had dried up the waters of the Jordan from before the children of Israel until we had crossed over, that their heart melted; and there was no spirit in them any longer because of the children of Israel.
2At that time the Lord said to Joshua, “Make flint knives for yourself, and circumcise the sons of Israel again the second time.” 3So Joshua made flint knives for himself, and circumcised the sons of Israel at the hill of the foreskins. 4And this is the reason why Joshua circumcised them: All the people who came out of Egypt who were males, all the men of war, had died in the wilderness on the way, after they had come out of Egypt. 5For all the people who came out had been circumcised, but all the people born in the wilderness, on the way as they came out of Egypt, had not been circumcised. 6For the children of Israel walked forty years in the wilderness, till all the people who were men of war, who came out of Egypt, were consumed, because they did not obey the voice of the Lord—to whom the Lord swore that He would not show them the land which the Lord had sworn to their fathers that He would give us, “a land flowing with milk and honey.” 7Then Joshua circumcised their sons whom He raised up in their place; for they were uncircumcised, because they had not been circumcised on the way.
8So it was, when they had finished circumcising all the people, that they stayed in their places in the camp till they were healed. 9Then the Lord said to Joshua, “This day I have rolled away the reproach of Egypt from you.” Therefore the name of the place is called Gilgal to this day.
10Now the children of Israel camped in Gilgal, and kept the Passover on the fourteenth day of the month at twilight on the plains of Jericho. 11And they ate of the produce of the land on the day after the Passover, unleavened bread and parched grain, on the very same day. 12Then the manna ceased on the day after they had eaten the produce of the land; and the children of Israel no longer had manna, but they ate the food of the land of Canaan that year.

The Commander of the Army of the Lord

13And it came to pass, when Joshua was by Jericho, that he lifted his eyes and looked, and behold, a Man stood opposite him with His sword drawn in His hand. And Joshua went to Him and said to Him, “Are You for us or for our adversaries?”
14So He said, “No, but as Commander of the army of the Lord I have now come.”
 And Joshua fell on his face to the earth and worshiped, and said to Him, “What does my Lord say to His servant?”
15Then the Commander of the Lord’s army said to Joshua, “Take your sandal off your foot, for the place where you stand is holy.” And Joshua did so.