105

Tình yêu Thượng Đế dành cho Ít-ra-en

  1Hãy cảm tạ Chúa và rao truyền danh Ngài.
   Hãy thuật cho các quốc gia những việc Ngài làm.
  2Hãy hát xướng; hãy ca ngợi Ngài.
   Hãy thuật lại các việc diệu kỳ của Ngài.
  3Hãy vui mừng trong sự kiêu hãnh;
   những người tìm kiếm Chúa hãy vui mừng.
  4Hãy tìm kiếm nơi Chúa và sức mạnh của Ngài;
   hãy luôn luôn đến cùng Ngài để xin cứu giúp.
  5Hãy nhớ lại các việc diệu kỳ Ngài đã làm;
   những việc lạ lùng và các phán quyết của miệng Ngài.
  6Các ngươi là dòng dõi của tôi tớ Ngài là Áp-ra-ham,
   con cháu Gia-cốp, dân được
   lựa chọn của Ngài.
  7Chúa là Thượng Đế chúng ta.
   Ngài cai trị toàn thế giới.
  8Ngài sẽ mãi mãi tôn trọng giao ước Ngài,
   và luôn luôn giữ lời hứa.
  9Ngài giữ giao ước đã lập với Áp-ra-ham
   và lời hứa Ngài cùng Y-sác.
  10Ngài xác nhận giao ước cho Gia-cốp;
   lập thành giao ước với Ít-ra-en cho đến đời đời.
  11Chúa phán, “Ta sẽ cho ngươi đất Ca-na-an,
   xứ đó sẽ thuộc về các ngươi.”
  12Khi Ngài tuyên bố những điều ấy thì dân cư của Ngài hãy còn ít oi.
   Họ là kiều dân trong xứ.
  13Họ lưu lạc từ nước nầy sang nước khác,
   từ vương quốc nầy đến vương quốc nọ.
  14Tuy nhiên Chúa không cho ai
   ức hiếp họ;
   Ngài cảnh cáo các vua không được làm hại họ.
  15Ngài bảo, “Chớ có đụng đến dân được chọn lựa của ta,
   không được làm hại các nhà tiên tri ta.”
  16Thượng Đế đưa thời kỳ đói kém đến trong xứ,
   Ngài tiêu hủy mọi nguồn thực phẩm.
  17Sau đó Ngài sai một người đi trước họ tức Giô-xép, bị bán làm nô lệ.
  18Chúng xiềng chân người
   và đeo gông vào cổ người.
  19Cho đến thời kỳ mà người đã tiên đoán xảy đến,
   lời của Chúa chứng tỏ Giô-xép nói đúng.
  20Vua Ai-cập cho gọi Giô-xép đến và thả người ra;
   nhà lãnh đạo quần chúng phóng thích người.
  21Vua đặt người cai quản cả cung vua;
   Giô-xép quản trị mọi tài sản vua.
  22Người có quyền sai khiến các hoàng thân.
   Người dạy khôn cho các bậc lão thành.
  23Sau đó cha người là Ít-ra-en đến Ai-cập;
   Gia-cốp trú ngụ tại xứ Cham.
  24Chúa khiến dân Ngài sinh sôi
   nẩy nở,
   làm cho họ lớn mạnh hơn kẻ thù họ.
  25Ngài làm cho người Ai-cập ghét dân Ngài
   để họ nghịch các tôi tớ Ngài.
  26Rồi Ngài sai tôi tớ Ngài là Mô-se,
   và A-rôn là người Ngài đã chọn.
  27Họ làm các dấu lạ giữa người Ai-cập
   và thực hiện các phép lạ trong xứ Cham.
  28Chúa sai bóng tối đến khiến xứ
   tối mịt,
   nhưng người Ai-cập chống nghịch lời Ngài.
  29Chúa liền biến nước ra máu khiến cá đều chết.
  30Rồi xứ bị ếch nhái tràn ngập,
   thậm chí tràn vào phòng ngủ của các quan cai trị.
  31Chúa phán thì ruồi nhặng bay đến,
   muỗi mòng tràn lan khắp xứ.
  32Ngài khiến mưa đá rơi xuống thay vì mưa
   và sai sấm vang chớp loè khắp xứ.
  33Ngài tàn phá các dây nho và cây vả họ,
   Ngài tiêu diệt cây cối khắp xứ.
  34Ngài phán thì cào cào liền bay tới ào ạt nhiều vô kể.
  35Chúng ăn sạch các cây xanh
   trong xứ
   cùng những gì do đất họ sinh ra.
  36Chúa cũng giết các con trai đầu lòng trong xứ,
   tức con trưởng nam của mỗi gia đình.
  37Sau đó Ngài dẫn dân Ngài ra khỏi Ai-cập,
   họ mang theo bạc và vàng,
   không một ai trong vòng họ vấp té hay bị bỏ lại.
  38Dân Ai-cập quá mừng khi dân sự Ngài ra đi,
   vì người Ai-cập rất sợ họ.
  39Chúa dùng đám mây làm bóng mát cho họ,
   và soi sáng bóng đêm bằng ánh lửa.
  40Họ xin, Ngài liền sai chim cút đến
   và cho họ ăn no nê bánh từ trời.
  41Chúa chẻ tảng đá, nước liền phun ra;
   chảy như sông giữa sa mạc.
  42Chúa nhớ lại lời hứa thánh mà Ngài lập với Áp-ra-ham tôi tớ Ngài.
  43Thượng Đế mang dân Ngài ra trong niềm hân hoan,
   là dân chọn lựa của Ngài trong tiếng ca hát.
  44Ngài cấp cho họ đất đai của các dân tộc khác,
   họ nhận lãnh công lao của kẻ khác.
  45Ngài làm như thế để họ giữ mệnh lệnh Ngài
   và vâng theo lời dạy của Ngài.
  Hãy ca ngợi Chúa!

105

  1Give praise to the Lord, proclaim his name;
   make known among the nations what he has done.
  2Sing to him, sing praise to him;
   tell of all his wonderful acts.
  3Glory in his holy name;
   let the hearts of those who seek the Lord rejoice.
  4Look to the Lord and his strength;
   seek his face always.

  5Remember the wonders he has done,
   his miracles, and the judgments he pronounced,
  6you his servants, the descendants of Abraham,
   his chosen ones, the children of Jacob.
  7He is the Lord our God;
   his judgments are in all the earth.

  8He remembers his covenant forever,
   the promise he made, for a thousand generations,
  9the covenant he made with Abraham,
   the oath he swore to Isaac.
  10He confirmed it to Jacob as a decree,
   to Israel as an everlasting covenant:
  11“To you I will give the land of Canaan
   as the portion you will inherit.”

  12When they were but few in number,
   few indeed, and strangers in it,
  13they wandered from nation to nation,
   from one kingdom to another.
  14He allowed no one to oppress them;
   for their sake he rebuked kings:
  15“Do not touch my anointed ones;
   do my prophets no harm.”

  16He called down famine on the land
   and destroyed all their supplies of food;
  17and he sent a man before them—
   Joseph, sold as a slave.
  18They bruised his feet with shackles,
   his neck was put in irons,
  19till what he foretold came to pass,
   till the word of the Lord proved him true.
  20The king sent and released him,
   the ruler of peoples set him free.
  21He made him master of his household,
   ruler over all he possessed,
  22to instruct his princes as he pleased
   and teach his elders wisdom.

  23Then Israel entered Egypt;
   Jacob resided as a foreigner in the land of Ham.
  24The Lord made his people very fruitful;
   he made them too numerous for their foes,
  25whose hearts he turned to hate his people,
   to conspire against his servants.
  26He sent Moses his servant,
   and Aaron, whom he had chosen.
  27They performed his signs among them,
   his wonders in the land of Ham.
  28He sent darkness and made the land dark—
   for had they not rebelled against his words?
  29He turned their waters into blood,
   causing their fish to die.
  30Their land teemed with frogs,
   which went up into the bedrooms of their rulers.
  31He spoke, and there came swarms of flies,
   and gnats throughout their country.
  32He turned their rain into hail,
   with lightning throughout their land;
  33he struck down their vines and fig trees
   and shattered the trees of their country.
  34He spoke, and the locusts came,
   grasshoppers without number;
  35they ate up every green thing in their land,
   ate up the produce of their soil.
  36Then he struck down all the firstborn in their land,
   the firstfruits of all their manhood.
  37He brought out Israel, laden with silver and gold,
   and from among their tribes no one faltered.
  38Egypt was glad when they left,
   because dread of Israel had fallen on them.

  39He spread out a cloud as a covering,
   and a fire to give light at night.
  40They asked, and he brought them quail;
   he fed them well with the bread of heaven.
  41He opened the rock, and water gushed out;
   it flowed like a river in the desert.

  42For he remembered his holy promise
   given to his servant Abraham.
  43He brought out his people with rejoicing,
   his chosen ones with shouts of joy;
  44he gave them the lands of the nations,
   and they fell heir to what others had toiled for—
  45that they might keep his precepts
   and observe his laws.

  Praise the Lord.